Tiếng chuông đồng vang vọng khắp các đỉnh núi của Thiên Kiếm Môn, từng hồi ngân dài xua tan sương mù buổi sớm. Âm thanh ấy đối với các đệ tử khác là sự khởi đầu của một ngày rèn luyện, nhưng đối với Diệp Thanh Lam, nó giống như một tiếng sấm rền đánh thẳng vào linh hồn vừa thoát ra khỏi địa ngục.
Thanh Lam ngồi bất động trên giường trúc, đôi bàn tay trắng nhợt siết chặt lấy tấm chăn mỏng. Cậu nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình — đôi tay mịn màng, chưa có lấy một vết sẹo, chưa phải cầm kiếm để gánh vác những ân oán tình thù tàn khốc. Cậu hít một hơi thật sâu, lồng ngực không còn cảm giác đau đớn bị xuyên thấu, nhưng hơi lạnh từ nhát kiếm của Trịnh Thiên Minh kiếp trước dường như vẫn còn ám ảnh trong từng huyết quản.
“Trùng sinh... thực sự đã quay về rồi.”
Cậu lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên kiên định. Kiếp trước, cậu là tiểu sư đệ ngây ngô, vì một bóng lưng của Đại sư huynh mà dốc hết lòng dạ, cuối cùng nhận lại một kiếm chí mạng. Kiếp này, cậu không muốn yêu, lại càng không muốn chết thêm một lần nữa dưới thanh Đoạn Niệm ấy.
Cạch.
Cửa phòng bật mở. Một thiếu niên tiến vào, là tiểu đồng hầu hạ của cậu: “Diệp sư đệ, sao người còn chưa thay y phục? Hôm nay là lễ nhận đệ tử chính thức, Đại sư huynh đã đứng đợi ở quảng trường từ lâu rồi, huynh ấy còn sai người mang đến cho ngài một túi bánh hoa quế đấy.”
Nghe đến ba chữ “Đại sư huynh”, đồng tử của Thanh Lam khẽ co rút. Cảm giác sợ hãi và chán ghét đan xen khiến cậu rùng mình. Bánh hoa quế... thứ bánh mà kiếp trước cậu trân trọng như báu vật vì đó là chút ôn nhu hiếm hoi của anh, giờ đây chỉ khiến cậu thấy buồn nôn.
“Nói với huynh ấy, ta không thích đồ ngọt.” Thanh Lam lạnh nhạt đáp, đứng dậy đi tới giá treo đồ.
Cậu không chọn bộ võ phục thêu hoa văn mây xanh đặc trưng của đệ tử chân truyền — thứ sẽ khiến cậu phải đứng ngay cạnh Trịnh Thiên Minh trong buổi lễ. Thay vào đó, cậu chọn một bộ tố y giản dị bằng vải thô, tóc chỉ dùng một dải lụa trắng buộc hờ.
Tại quảng trường Thiên Kiếm, hàng trăm đệ tử đang đứng ngay ngắn. Đứng đầu hàng, uy phong lẫm liệt chính là Trịnh Thiên Minh. Anh mặc bộ hắc y trường bào, vai rộng eo thon, thanh trọng kiếm Đoạn Niệm đeo sau lưng toát ra uy áp bức người.
Nhưng lúc này, vị “Tuyết Sơn Kiếm Khách” tương lai ấy lại đang bồn chồn không yên. Đôi mắt anh không ngừng đảo quanh lối vào, tâm trí anh đang rối loạn cực độ. Ký ức về kiếp trước — cảnh anh ôm lấy cái xác lạnh ngắt của Thanh Lam gào khóc giữa tuyết — vẫn còn chân thực đến mức khiến anh muốn nôn ra máu.
“Lam nhi... kiếp này, ta sẽ không để ai chạm vào em, kể cả chính bản thân ta.” Thiên Minh tự hứa trong lòng, trái tim đập liên hồi khi thấy bóng dáng quen thuộc từ xa đi lại.
Thế nhưng, bước chân của Thiên Minh vừa định tiến lên thì khựng lại.
Thanh Lam không chạy đến cười rạng rỡ với anh như mọi khi. Cậu đi lướt qua anh như thể anh chỉ là một cây cột đá vô hồn. Không có tiếng gọi “Sư huynh” ngọt ngào, không có ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Cậu đứng vào một góc khuất cuối hàng đệ tử, cúi đầu, hoàn toàn tách biệt.
Trịnh Thiên Minh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Anh nhận ra có điều gì đó không ổn. Thanh Lam của anh... tại sao lại trở nên xa lạ đến thế?
Buổi lễ bắt đầu, Chưởng môn Thiên Kiếm Môn — một lão nhân râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh — bước lên bục cao. Sau khi tuyên bố những lời giáo huấn nghiêm khắc, ông nhìn xuống đám đệ tử:
“Hôm nay, đệ tử chân truyền sẽ được chọn hướng tu luyện chính. Thiên Minh đã định theo kiếm đạo để kế thừa vị trí của ta. Còn Thanh Lam, con thiên tư thông tuệ, có muốn cùng sư huynh con luyện bộ Song Kiếm Hợp Bích của bản môn không?”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Thanh Lam. Ở kiếp trước, đây là lúc cậu hạnh phúc nhất, lập tức quỳ xuống đồng ý để được kề vai chiến đấu bên cạnh Thiên Minh.
Thiên Minh nín thở, đôi mắt chứa đầy hy vọng nhìn về phía cậu. Anh đã chuẩn bị sẵn một thanh trường kiếm cực phẩm để tặng cậu ngay sau lời đồng ý này.
Tuy nhiên, Diệp Thanh Lam bước ra khỏi hàng, vạt áo trắng bay nhẹ trong gió ngàn. Cậu chậm rãi quỳ xuống, nhưng hướng quỳ lại hơi chệch khỏi vị trí của Trịnh Thiên Minh. Cậu dập đầu, giọng nói thanh lãnh vang vọng khắp quảng trường:
“Bẩm sư phụ, đệ tử tư chất tầm thường, tâm tính nhút nhát, không thích hợp với đao kiếm giết chóc. Cúi xin sư phụ khai ân, cho phép đệ tử từ bỏ kiếm đạo, chuyển sang Dược đường tu tập y thuật, trọn đời làm một dược sư hẻo lánh, cầu mong bình an.”
Toàn trường xôn xao. Một thiên tài kiếm thuật lại xin đi bốc thuốc?
Trịnh Thiên Minh như bị sét đánh ngang tai. Anh loạng choạng tiến lại gần, giọng run rẩy: “Thanh Lam, em nói gì vậy? Chẳng phải em từng nói muốn cùng ta cầm kiếm đi khắp giang hồ sao? Có phải... có phải ta đã làm gì khiến em phật ý không?”
Thanh Lam ngước mắt nhìn anh. Đó là ánh mắt mà Thiên Minh sợ nhất: bình thản, không có oán, cũng chẳng còn yêu. Nó giống như một mặt hồ lặng sóng, dù anh có ném bao nhiêu tâm tư vào cũng không thể tạo ra một gợn lăn tăn.
“Đại sư huynh nói quá lời rồi.” Thanh Lam khẽ mỉm cười lịch sự, nhưng nụ cười ấy còn lạnh hơn cả tuyết đỉnh Cửu Tiêu. “Chỉ là người đi đường cao rộng, kẻ thích lối mòn nhỏ hẹp. Đao kiếm vô tình, Thanh Lam sợ máu, không dám đứng bên cạnh người nữa.”
Câu nói “không dám đứng bên cạnh người nữa” như một nhát dao khứa vào vết thương cũ của Thiên Minh. Anh muốn vươn tay nắm lấy vai cậu, muốn hét lên rằng anh sẽ bảo vệ cậu, rằng anh đã biết mình sai rồi. Nhưng trước bao nhiêu người, và trước sự cự tuyệt tuyệt đối tỏa ra từ người thiếu niên ấy, tay anh dừng lại giữa không trung, run rẩy vô lực.
Chưởng môn nhíu mày: “Con chắc chắn chứ? Dược đường nằm ở ngọn núi phía sau, quanh năm sương mù, vắng vẻ tiêu điều, đệ tử ở đó chỉ có vài người. Con sẽ không được hưởng tài nguyên và vinh quang của một kiếm khách chân truyền.”
“Đệ tử cam lòng.” Thanh Lam trả lời dứt khoát.
“Được.” Chưởng môn thở dài. “Nếu con đã quyết, ta tác thành cho con. Từ ngày mai, con dọn đến Thanh Vân Cốc ở dược đường.”
Buổi lễ kết thúc trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Thanh Lam đứng dậy, phủi bụi trên áo, không nhìn Thiên Minh lấy một lần, quay lưng bước đi thẳng về hướng dược đường.
Trịnh Thiên Minh đứng trân trối nhìn bóng lưng gầy gò ấy xa dần. Anh cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nát một lần nữa. Kiếp trước, anh đẩy cậu đi. Kiếp này, cậu tự tay gạch tên anh ra khỏi cuộc đời mình.
“Lam nhi... cho dù em có trốn đến chân trời góc bể, ta cũng sẽ tìm thấy em.” Thiên Minh siết chặt chuôi kiếm Đoạn Niệm, đôi mắt đỏ hoe chứa đầy sự cố chấp và đau thương.
Giông bão của kiếp này, xem ra chỉ mới bắt đầu.