MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người NữaChương 3: LỜI THỈNH CẦU CHẤN ĐỘNG

Kiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người Nữa

Chương 3: LỜI THỈNH CẦU CHẤN ĐỘNG

1,465 từ · ~8 phút đọc

Thanh Vân Cốc nằm nép mình sau những dãy núi đá tai mèo lởm chởm, nơi sương mù giăng mắc quanh năm, tách biệt hẳn với sự huyên náo của khu vực luyện kiếm trung tâm. Đây vốn là nơi dành cho những đệ tử không có duyên với linh khí kiếm đạo, chỉ biết ngày ngày vùi đầu vào thảo dược và lò luyện đan.

Diệp Thanh Lam đứng trước cửa thảo trang vừa được sắp xếp cho mình, hít một hơi thật sâu mùi vị nồng đượm của đất ẩm và lá thuốc. Kiếp trước, cậu ghét cay ghét đắng mùi vị này. Cậu từng nghĩ đời nam nhi là phải chính chiến sa trường, là phải cùng Trịnh Thiên Minh đứng trên đỉnh cao võ học. Nhưng giờ đây, cái mùi ngai ngái này lại mang đến cho cậu một cảm giác an toàn lạ kỳ. Không có đao quang kiếm ảnh, không có những ánh mắt soi xét của đồng môn, và quan trọng nhất... không có Trịnh Thiên Minh.

Cậu bắt đầu dọn dẹp. Những cuốn bí tịch kiếm pháp từng được cậu nâng niu như mạng sống, giờ bị ném gọn vào một góc rương tối tăm. Thay vào đó là những bản thảo về thảo dược, kinh mạch. Thanh Lam biết rõ, muốn bảo mạng trong thế giới này, nếu không có kiếm, cậu phải có y thuật hoặc độc thuật để phòng thân. Cậu không muốn làm một đóa hoa yếu ớt cần người che chở, rồi lại bị chính người đó vùi dập trong bão tố.

Trái ngược với sự yên bình của Thanh Lam, Trịnh Thiên Minh lúc này như đang ngồi trên đống lửa.

Kể từ lúc kết thúc lễ nhận đệ tử, anh không thể tập trung vào bất cứ việc gì. Mỗi lần cầm thanh trọng kiếm Đoạn Niệm lên, anh lại nghe thấy âm thanh kiếm đâm vào da thịt, nghe thấy tiếng cười thanh thản mà đau đớn của Thanh Lam trước lúc lâm chung. Những hình ảnh ấy cứ chồng chéo lên hiện tại, khiến anh gần như phát điên.

“Tại sao em lại chọn Dược đường?” Thiên Minh lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.

Anh không tin Thanh Lam đột ngột đổi tính. Có điều gì đó đã thay đổi trong ánh mắt của cậu khi nhìn anh. Đó không phải là ánh mắt của một thiếu niên mười bảy tuổi đầy nhiệt huyết, mà là ánh mắt của kẻ đã đi qua muôn trùng khổ ải, đã nhìn thấu hồng trần.

Không thể chịu đựng thêm được nữa, ngay khi màn đêm vừa buông xuống, Thiên Minh bỏ qua lệnh cấm túc đệ tử chân truyền không được rời núi vào ban đêm, một mình băng qua rừng trúc hướng về Thanh Vân Cốc.

Dưới ánh trăng mờ ảo, thảo trang hiện lên đơn sơ. Thiên Minh đứng trước cửa gỗ, bàn tay giơ lên định gõ nhưng rồi lại khựng lại. Anh sợ. Vị Tuyết Sơn Kiếm Khách danh chấn thiên hạ, người chưa từng lùi bước trước bất cứ đối thủ mạnh mẽ nào, giờ đây lại sợ đối diện với một tiểu sư đệ nhỏ bé. Anh sợ nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng kia một lần nữa.

Nhưng hơi ấm từ túi bánh hoa quế trong ngực áo — thứ bánh anh vừa đích thân xuống trấn mua về — đã tiếp thêm can đảm cho anh. Anh khẽ gõ cửa.

“Thanh Lam, là ta. Ta mang bánh đến cho em.”

Bên trong im lặng một hồi lâu. Thiên Minh nín thở, mỗi giây trôi qua đối với anh dài như một thế kỷ. Cuối cùng, tiếng chốt cửa lạch cạch vang lên. Cánh cửa mở ra, nhưng Thanh Lam không mời anh vào. Cậu đứng chắn ngay lối đi, sắc mặt nhạt nhẽo dưới ánh trăng.

“Đại sư huynh, giờ này người nên ở Chính điện luyện công, đến nơi hẻo lánh này làm gì?”

Cách xưng hô “Đại sư huynh” đầy lễ nghi và khoảng cách khiến Thiên Minh đau nhói. Anh gượng cười, đưa túi bánh ra phía trước: “Ta biết em thích nhất bánh hoa quế tiệm nhà họ Lý, nên lúc nãy xuống núi có mua một ít. Vẫn còn nóng lắm, em ăn một miếng đi.”

Thanh Lam nhìn túi bánh, rồi nhìn vào đôi mắt chứa đầy vẻ khẩn cầu của người đối diện. Cậu đột nhiên thấy nực cười. Kiếp trước, cậu từng quỳ dưới mưa hai canh giờ chỉ để xin anh một ánh nhìn ôn nhu, nhưng anh chỉ lạnh lùng bước qua, nói rằng tình cảm là vật cản của kiếm đạo. Giờ đây, anh lại vì một túi bánh mà lén lút vượt núi đêm khuya?

“Đã nói rồi, tôi không thích đồ ngọt nữa.” Thanh Lam không nhận, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm. “Và từ nay về sau, xin Đại sư huynh đừng gọi tôi là Lam nhi. Tôi đã vào Dược đường, chức vị không bằng người, xin hãy gọi tôi là Diệp sư đệ hoặc Diệp đệ tử.”

“Thanh Lam! Em rốt cuộc làm sao vậy?” Thiên Minh mất kiểm soát, bước tới nắm lấy bả vai cậu. “Có phải ta đã làm gì sai không? Nếu là vì lần trước ta nghiêm khắc với em lúc tập kiếm, ta xin lỗi. Ta sẽ sửa, ta sẽ dạy em chậm lại, ta sẽ không bao giờ mắng em nữa...”

Vừa chạm vào vai Thanh Lam, Thiên Minh lập tức cảm thấy người dưới tay mình run bắn lên. Thanh Lam gần như ngay lập tức lùi lại, tay thủ thế theo bản năng, đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn và ghê tởm. Trong đầu cậu lại hiện lên cảnh bàn tay này đang siết lấy chuôi kiếm đâm vào ngực mình.

Thấy phản ứng dữ dội của cậu, Thiên Minh sững sờ, bàn tay lơ lửng trong không trung trở nên thừa thãi. Nỗi đau đớn xộc thẳng lên đại não. Anh nhận ra, sự sợ hãi trong mắt Thanh Lam không phải là giả vờ. Cậu thực sự đang bài xích sự chạm vào của anh.

“Đừng chạm vào tôi!” Thanh Lam gắt lên, hơi thở dồn dập. “Người không làm gì sai cả. Người là Đại sư huynh chính trực, là niềm tự hào của Thiên Kiếm Môn. Còn tôi chỉ là kẻ hèn nhát muốn cầu bình an. Chúng ta vốn dĩ là người của hai thế giới khác nhau. Mời người về cho.”

“Người của hai thế giới?” Thiên Minh cay đắng lập lại. “Chúng ta lớn lên cùng nhau, em nói chúng ta là người của hai thế giới?”

“Đúng vậy. Từ khoảnh khắc tôi bước chân vào Thanh Vân Cốc, con đường của tôi và người đã rẽ hướng.” Thanh Lam lấy lại bình tĩnh, cậu nhìn thẳng vào mắt Thiên Minh, từng chữ thốt ra như băng mỏng: “Kiếm của sư huynh dùng để giết chóc, để bảo vệ môn quy. Còn tôi, tôi muốn học cách cứu người. Một kẻ sát nhân và một người cứu người, làm sao có thể chung đường?”

Hai chữ “sát nhân” như đánh một đòn chí mạng vào tâm thức của Thiên Minh. Phải, anh là sát nhân. Kiếp trước anh đã giết chết người trước mặt này.

Thiên Minh run rẩy lùi lại một bước, túi bánh hoa quế rơi xuống đất, vỡ nát. Những miếng bánh thơm phức giờ dính đầy cát bụi, chẳng khác gì tâm tình của anh lúc này.

Thanh Lam không nhìn túi bánh dưới đất, cậu chậm rãi đóng cửa lại, ngăn cách hoàn toàn tầm mắt của Thiên Minh.

“Cạch.”

Tiếng chốt cửa vang lên dứt khoát như một lời tuyệt giao.

Trịnh Thiên Minh đứng lặng người giữa đêm sương lạnh lẽo của Thanh Vân Cốc. Anh nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, rồi nhìn túi bánh bị giẫm đạp dưới chân, đột ngột quỳ sụp xuống. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng như băng giá.

Anh mang theo ký ức của một kẻ sát nhân quay về để chuộc lỗi, nhưng anh quên mất rằng, người bị hại cũng có ký ức về nỗi đau.

Dưới ánh trăng, bóng của vị Tuyết Sơn Kiếm Khách đổ dài trên mặt đất, cô độc và tuyệt vọng đến cùng cực. Anh biết, con đường “truy thê” này, anh không chỉ phải đối mặt với sự lạnh lùng của Thanh Lam, mà còn phải đối mặt với chính tội ác của bản thân mình ở kiếp trước.

Sáng hôm sau, người ta thấy Đại sư huynh Trịnh Thiên Minh đứng bất động trước cổng Dược đường suốt cả đêm, sương sớm đọng đầy trên tóc và áo bào, nhưng tiểu sư đệ Diệp Thanh Lam thì chưa từng mở cửa lấy một lần.