Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Thanh Vân Cốc, rót những tia sáng yếu ớt lên dãy kệ gỗ đầy thảo dược đang phơi dở. Diệp Thanh Lam thức dậy từ sớm, cậu chậm rãi nhóm lửa, đun một ấm trà đắng. Khói trà nghi ngút bốc lên, che mờ đi gương mặt thanh tú nhưng lãnh đạm của thiếu niên.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên bên ngoài sân, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Thanh Lam không cần ngẩng đầu cũng biết là ai. Luồng khí tức trầm ổn nhưng đầy xáo trộn kia, kiếp trước cậu đã ghi khắc vào tận cốt tủy.
Cửa gỗ không khóa, Trịnh Thiên Minh đẩy cửa bước vào. Trông anh bơ phờ hơn hẳn mọi ngày, bộ hắc y vương đầy sương đêm, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ. Anh đứng lặng ở ngưỡng cửa, nhìn bóng dáng nhỏ bé đang thản nhiên rót trà, lòng đau thắt lại.
"Thanh Lam, em thật sự định ở lại nơi này sao?" Thiên Minh khàn giọng hỏi, bàn tay anh siết chặt thanh trọng kiếm Đoạn Niệm đeo bên hông như để tìm kiếm một điểm tựa.
Thanh Lam đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn anh. Ánh mắt cậu trong veo nhưng phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu, không một gợn sóng, không một tia ấm áp. Cậu đứng dậy, cung kính chắp tay, hành một lễ chuẩn mực dành cho cấp dưới đối với sư huynh trưởng:
"Đệ tử Diệp Thanh Lam, tham kiến Đại sư huynh. Không biết Đại sư huynh hạ cố đến Dược đường hẻo lánh này có việc gì chỉ giáo?"
Cái lễ ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Trịnh Thiên Minh. Kiếp trước, mỗi khi thấy anh, Thanh Lam sẽ chạy đến, nắm lấy tay áo anh mà ríu rít, hoặc ít nhất cũng sẽ gọi một tiếng "Huynh" đầy thân thiết. Cái sự cung kính thái quá này chính là sự sỉ nhục đau đớn nhất đối với anh lúc này.
"Em đừng như vậy..." Thiên Minh bước tới một bước, giọng đầy khẩn cầu. "Ta đã xin sư phụ cho em trở lại nội môn. Chỉ cần em gật đầu, việc em xin chuyển tông môn hôm qua sẽ coi như một phút bốc đồng. Ta sẽ đích thân dạy em kiếm pháp, sẽ không để bất cứ ai khinh thường em."
Thanh Lam khẽ cười, một nụ cười nhạt nhẽo đến lạ thường: "Đại sư huynh nói đùa rồi. Lời nói trước Chưởng môn và chúng đệ tử, sao có thể coi là bốc đồng? Thanh Lam tự thấy mình tài hèn sức mọn, không gánh nổi trọng trách của một kiếm khách. Ở đây hái thuốc, luyện đan, xem ra lại hợp với tính cách hèn nhát của đệ tử hơn."
"Em không hề hèn nhát!" Thiên Minh gắt lên, cảm xúc kìm nén bấy lâu chực chờ bùng nổ. "Thanh Lam, ta biết em đang giận ta. Giận ta vì trước đây đã quá khắt khe, giận ta vì không quan tâm đến cảm xúc của em. Nhưng xin em, đừng dùng tương lai của mình để đánh đổi lấy sự trả thù này."
Trả thù? Thanh Lam sững lại một chút, rồi nụ cười trên môi cậu rộng hơn, nhưng trong mắt lại lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Anh nghĩ cậu đang trả thù anh sao? Anh nghĩ cậu quan tâm đến anh nhiều đến mức phải dùng cả đời mình để diễn một vở kịch hờn dỗi?
"Đại sư huynh nghĩ nhiều rồi." Thanh Lam bước lại gần kệ thuốc, bắt đầu phân loại thảo dược, bóng lưng cậu mảnh dẻ nhưng cứng cỏi như một nhành trúc già. "Trong lòng đệ tử, người luôn là một sư huynh mẫu mực, chính trực. Đệ tử kính trọng người còn không hết, sao dám có tâm tư trả thù? Chỉ là... người đi đường rộng, kẻ chọn lối mòn. Chúng ta từ nay, đường ai nấy đi là tốt nhất."
Thiên Minh sững sờ. "Đường ai nấy đi" – bốn chữ này từ miệng Thanh Lam thốt ra nhẹ bẫng, nhưng lại nặng tựa ngàn cân đè nghiến lấy lồng ngực anh. Anh tiến lại gần, định nắm lấy vai cậu để xoay người cậu lại, bắt cậu phải nhìn thẳng vào sự hối hận trong mắt mình.
Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào lớp áo thô của Thanh Lam, cậu đột ngột lùi lại một bước dài. Đôi đồng tử của cậu co rút, hơi thở trở nên dồn dập, bàn tay cậu vô thức đưa lên che lấy lồng ngực – nơi nhát kiếm kiếp trước từng đâm xuyên qua. Một sự ghê tởm và hoảng loạn không thể che giấu hiện rõ trên gương mặt cậu.
"Đừng chạm vào tôi!" Thanh Lam gằn giọng, thanh âm run rẩy nhưng chứa đầy sự bài xích.
Bàn tay Thiên Minh khựng lại giữa không trung, run bần bật. Cảm giác đau đớn lan tỏa khắp tứ chi. Anh nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cậu, một nỗi sợ bản năng như thú nhỏ nhìn thấy kẻ săn mồi. Hóa ra, vết sẹo anh gây ra cho cậu ở kiếp trước không chỉ nằm trên cơ thể, mà đã khắc sâu vào linh hồn.
"Ta... ta chỉ muốn giúp em..." Anh lắp bắp, giọng nói lạc đi.
"Đại sư huynh giúp đệ tử đủ nhiều rồi." Thanh Lam lấy lại vẻ bình thản, nhưng đôi tay vẫn giấu trong tay áo rộng đang siết chặt để ngăn sự run rẩy. "Nếu người thực sự muốn tốt cho đệ tử, xin hãy để đệ tử yên ổn ở đây. Đừng đến Thanh Vân Cốc nữa, cũng đừng gửi bánh, gửi thuốc. Sự hiện diện của người... chỉ khiến đệ tử cảm thấy khó xử."
Lời nói của Thanh Lam như những lưỡi dao sắc lẹm, chậm rãi xẻo đi từng miếng thịt trên trái tim Thiên Minh. Anh đứng đó, giữa căn phòng sực nức mùi thuốc đắng, cảm nhận được một sự thật phũ phàng: Anh có thể trùng sinh để sửa chữa sai lầm, nhưng anh không thể bắt một người đã chết đi một lần vì anh phải yêu anh thêm lần nữa.
"Được..." Thiên Minh nghe thấy giọng mình khô khốc như lá rụng mùa đông. "Ta không làm phiền em. Nhưng Thanh Lam, em hãy nhớ rõ, dù em có coi ta là người dưng, ta vẫn sẽ đứng ở nơi em có thể thấy. Chỉ cần em cần, Trịnh Thiên Minh này nguyện chết để bảo vệ em."
Thanh Lam không đáp, cậu quay lưng lại, tiếp tục công việc dang dở. Tiếng sột soạt của lá khô như tiếng thở dài của định mệnh.
Thiên Minh lẳng lặng quay người bước ra khỏi thảo trang. Khi cánh cửa gỗ khép lại, Thanh Lam mới từ từ ngồi thụp xuống đất, chén trà trên bàn đã nguội ngắt, vị đắng chát đọng lại nơi đầu lưỡi. Cậu nhắm mắt, cố gắng xua đi hình ảnh người đàn ông đau khổ kia.
"Trịnh Thiên Minh, kiếp trước tôi nợ anh tình, anh trả tôi kiếm. Kiếp này tôi trả anh sự im lặng, coi như đôi bên không ai nợ ai."
Ngoài kia, Thiên Minh không rời đi ngay. Anh đứng dưới gốc cây tùng già trước cổng Dược đường, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín. Anh không hận sự lạnh lùng của cậu, anh chỉ hận bản thân mình kiếp trước đã quá ngu muội. Anh sẽ đợi. Dù là mười năm, trăm năm, hay cả một đời, anh cũng sẽ dùng sự kiên nhẫn đáng sợ nhất để mài mòn bức tường thành mà cậu đã dựng lên.
Bởi vì anh biết, cái giá của sự tha thứ bao giờ cũng đắt hơn cái chết.