MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người NữaChương 5: TÂM MA KHỞI PHÁT

Kiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người Nữa

Chương 5: TÂM MA KHỞI PHÁT

1,284 từ · ~7 phút đọc

Màn đêm buông xuống bao trùm lấy Thiên Kiếm Môn, nhưng trong tẩm phòng của Đại sư huynh, ngọn nến trên bàn đã cháy cạn tự bao giờ, chỉ còn lại làn khói trắng mỏng manh vương vấn. Trịnh Thiên Minh ngồi bất động trên giường, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm áo trong lụa mỏng. Anh không dám nhắm mắt. Bởi lẽ, chỉ cần mi mắt khép lại, bóng tối sẽ hóa thành một cơn ác mộng kinh hoàng, kéo anh về lại đỉnh Tuyết Sơn đầy máu năm ấy.

Trong cơn mộng mị, anh lại thấy mình cầm thanh Đoạn Niệm, lưỡi kiếm rung lên bần bật rồi đâm xuyên qua lồng ngực gầy yếu của Thanh Lam. Anh thấy đôi mắt trong veo của cậu nhạt nhòa đi, thấy nụ cười thanh thản như trút bỏ gánh nặng hồng trần. Tiếng gió hú, tiếng tuyết rơi và cả tiếng trái tim mình vỡ vụn... tất cả đều chân thực đến mức khiến anh ngạt thở.

"Thanh Lam!"

Thiên Minh bật dậy, hơi thở dồn dập, bàn tay vô thức vươn ra khoảng không như muốn nắm lấy một bóng hình vừa tan biến. Căn phòng vắng lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình trong bóng tối, chúng đang run rẩy không kiểm soát được. Tâm ma của anh không phải là quỷ dữ bên ngoài, mà chính là sự hối hận đang gặm nhấm linh hồn từng ngày.

Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn đá lạnh lẽo. Thiên Minh đi tới giá kiếm, chạm tay vào thanh Đoạn Niệm. Trọng kiếm đen kịt, lạnh lùng và thô kệch. Kiếp trước, anh đã dùng nó để "trừng phạt" kẻ mà anh cho là phản đồ. Anh đã dùng sự áp đặt, dùng môn quy cứng nhắc để bóp nghẹt tình cảm của mình và sự sống của cậu. Giờ đây, thanh kiếm này nặng nề như chính tội lỗi mà anh đang mang.

"Ta rốt cuộc phải làm gì để em tin ta?" Anh thì thầm vào thinh lặng.

Sáng hôm sau, Trịnh Thiên Minh xuất hiện tại sân tập với gương mặt tiều tụy, nhưng khí thế lại thâm trầm đến đáng sợ. Các đệ tử nội môn đều nhận thấy Đại sư huynh dường như đã thay đổi. Anh không còn vẻ kiêu ngạo, cương trực đến mức cực đoan của trước kia. Thay vào đó là một sự nhẫn nại kỳ lạ. Anh kiên nhẫn sửa từng chiêu thức cho các sư đệ nhỏ tuổi, giọng nói ôn hòa hơn, nhưng đôi mắt thì vẫn luôn dõi về hướng Thanh Vân Cốc.

Kết thúc buổi tập, thay vì trở về tẩm phòng luyện công, Thiên Minh lại đi xuống bếp của môn phái. Anh xắn tay áo, tự mình nhóm lửa, bắt đầu hầm một bát canh bồi bổ. Vị đại sư huynh vốn chỉ quen cầm kiếm, nay lại vụng về cầm muôi, mặc cho khói bếp làm đỏ hoe đôi mắt. Đám đệ tử hỏa đầu quân đứng bên cạnh chỉ dám nhìn nhau trân trối, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Anh mang bát canh đến Thanh Vân Cốc, nhưng lần này không gõ cửa. Anh biết nếu gõ, Thanh Lam chắc chắn sẽ xua đuổi. Thiên Minh l lặng đặt khay canh ngay ngắn trước hiên nhà, phủ lên một tấm khăn lụa để giữ ấm, rồi lặng lẽ rút lui vào rừng trúc phía sau, đứng khuất sau bóng cây già để quan sát.

Một lúc sau, cửa gỗ mở ra. Diệp Thanh Lam bước ra, trên tay cầm một rổ thảo dược vừa mới hái. Cậu khựng lại khi thấy khay canh còn nghi ngút khói. Thanh Lam đưa mắt nhìn xung quanh, sự cảnh giác hiện rõ trên khuôn mặt. Cậu thừa biết kẻ làm việc này là ai. Ở Thiên Kiếm Môn này, ngoài "người đó", còn ai rảnh rỗi đến mức mang canh đến tận nơi hẻo lánh này cho cậu?

Thanh Lam ngồi xuống bậc thềm, nhìn bát canh hồi lâu. Mùi thơm của kỷ tử, sâm quý lan tỏa. Cậu múc một thìa, định đưa lên miệng nhưng rồi lại dừng lại. Ký ức kiếp trước ùa về như một cơn thủy triều. Có một lần, cậu bị ốm nặng sau một buổi luyện kiếm dưới mưa, Trịnh Thiên Minh chỉ ném cho cậu một lọ đan dược và lạnh lùng nói: "Cơ thể yếu ớt như vậy, sau này sao có thể gánh vác đại nghiệp?"

Cái bát canh này, nếu là mười năm trước, chắc chắn cậu sẽ vừa khóc vừa húp cạn. Nhưng giờ đây, vị ngọt của sâm quý chỉ khiến cậu thấy đắng chát tận lòng. Thanh Lam chậm rãi đứng dậy, cậu không đổ bát canh đi, nhưng cậu cũng không uống. Cậu mang bát canh đặt lên một tảng đá phẳng bên cạnh gốc tùng, nơi có mấy con chó hoang thường lui tới.

Đứng khuất trong rừng trúc, Trịnh Thiên Minh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Tim anh như bị ai đó bóp nát, máu chảy đầm đìa nhưng không thể thốt ra lời. Cậu thà để cho thú vật dùng, cũng không muốn nhận lấy tâm ý của anh. Sự tuyệt tình này, sự "không hận" này, mới thực sự là đòn chí mạng nhất.

Thanh Lam quay vào nhà, bóng lưng cậu thanh thoát như một áng mây không vướng bận trần thế. Cậu không hề ngoảnh lại, cũng không thèm tìm kiếm xem anh đang nấp ở đâu. Với cậu, sự hiện diện của Thiên Minh lúc này chỉ như một hạt cát hạt bụi, chẳng đáng để lưu tâm.

Thiên Minh bước ra khỏi rừng trúc, đôi chân anh nặng nề như đeo chì. Anh tiến lại gần bát canh đã nguội lạnh. Một con chó nhỏ đang liếm láp một cách ngon lành. Thiên Minh cười khổ, nụ cười méo mó chứa đầy vị cay đắng.

"Lam nhi, ta biết... đây là sự trừng phạt dành cho ta."

Anh không rời đi ngay. Anh ngồi xuống đúng vị trí mà Thanh Lam vừa ngồi trên bậc thềm, cảm nhận chút hơi ấm còn sót lại trên mặt đá. Anh nhắm mắt, cố gắng tưởng tượng ra dáng vẻ của cậu lúc đang hái thuốc, lúc đang uống trà đắng. Anh tự nói với lòng mình, nếu Thanh Lam muốn anh đứng từ xa, anh sẽ đứng từ xa. Nếu Thanh Lam muốn anh biến thành người lạ, anh sẽ làm một người lạ tận tụy nhất.

Tâm ma trong lòng anh vẫn còn đó, nhưng anh nhận ra một điều: Anh không cần phải diệt trừ nó. Anh sẽ dùng chính tâm ma này để nhắc nhở bản thân, rằng mỗi ngày trôi qua, anh phải nỗ lực gấp vạn lần để bù đắp cho một người vốn đã không còn cần đến sự bù đắp của anh nữa.

Gió lạnh rít qua kẽ lá, Thiên Minh đứng dậy, lặng lẽ dọn dẹp khay bát rồi rời đi. Anh không biết rằng, phía sau cánh cửa gỗ kia, Diệp Thanh Lam đang đứng tựa lưng vào cửa, bàn tay siết chặt lấy vạt áo. Cậu không thấy cảm động, cậu chỉ thấy mệt mỏi. Tại sao anh lại không buông tha cho cậu? Tại sao anh không tiếp tục làm một Đại sư huynh cao ngạo như trước kia?

"Trịnh Thiên Minh... anh làm thế này, chỉ khiến tôi cảm thấy khinh bỉ anh hơn thôi."

Hai người, một trong một ngoài, cách nhau chỉ một cánh cửa mỏng manh nhưng dường như lại cách nhau cả một kiếp người không bao giờ có thể quay đầu.