MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người NữaChương 6: ĐỐT BỎ KỶ VẬT

Kiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người Nữa

Chương 6: ĐỐT BỎ KỶ VẬT

1,262 từ · ~7 phút đọc

Gió sương ở Thanh Vân Cốc bắt đầu mang theo cái se lạnh của những ngày cuối thu. Trước hiên thảo trang, Diệp Thanh Lam đang ngồi xổm bên một chiếc chậu đồng cũ kỹ. Cạnh cậu là một chiếc hộp gỗ nhỏ, lớp vecni đã sờn cũ nhưng vẫn được lau chùi sạch sẽ.

Bên trong hộp không có vàng bạc, cũng chẳng có bí tịch võ công quý giá. Nó chỉ chứa đựng những món đồ vụn vặt: một chiếc dây buộc tóc bằng lụa xanh đã sờn, một miếng ngọc bội nứt nhẹ ở góc, và mấy con cào cào tre đã khô héo theo thời gian. Đây là tất cả "gia tài" mà cậu đã nâng niu suốt cả kiếp trước, những thứ mà Trịnh Thiên Minh từng tùy tiện ban cho, nhưng lại được cậu coi như báu vật che chở linh hồn.

Thanh Lam lấy mồi lửa, châm vào một nắm rơm khô đặt trong chậu đồng. Ngọn lửa liếm nhẹ, bắt đầu bùng lên hừng hực.

"Em đang làm gì vậy?"

Một giọng nói trầm thấp, chứa đựng vẻ bàng hoàng vang lên phía sau. Trịnh Thiên Minh đứng đó, hơi thở dồn dập, có lẽ anh vừa mới chạy từ Chính điện xuống đây. Khi nhìn thấy chiếc hộp gỗ mở ra bên cạnh đống lửa, đồng tử anh co rụt lại. Anh nhận ra những món đồ đó. Chiếc dây buộc tóc là quà anh tặng cậu năm mười tuổi khi cậu đứng nhất môn phái kỳ thi khảo hạch. Miếng ngọc bội là món quà mừng sinh nhật mười lăm tuổi mà anh đã tiện tay mua ở một sạp hàng ven đường.

Thanh Lam không ngẩng đầu, tay cậu cầm chiếc dây buộc tóc lụa xanh, ngắm nghía nó một lần cuối dưới ánh lửa bập bùng.

"Đại sư huynh đến đúng lúc lắm." Cậu bình thản nói, rồi dứt khoát ném sợi dây vào chậu đồng. Lụa gặp lửa, lập tức quăn lại, đen ngòm rồi biến thành tàn tro trong chớp mắt.

"Dừng lại! Thanh Lam, em điên rồi sao?" Thiên Minh lao tới, định dùng tay không để bới sợi dây ra khỏi lửa, nhưng Thanh Lam đã dùng một nhành củi chặn tay anh lại.

"Người đừng làm bẩn tay." Thanh Lam nhìn anh bằng ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. "Dọn dẹp rác rưởi mà thôi. Kiếp này tôi vào Dược đường, những thứ vướng bận này không nên giữ lại làm gì, chỉ tổ ám mùi khói thuốc."

"Rác rưởi?" Thiên Minh đứng ngây người, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. "Đó là những thứ em từng trân trọng nhất... Em từng nói dù có chết cũng phải mang theo chúng mà?"

Thanh Lam nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mỉa mai. Đúng vậy, kiếp trước cậu đã mang theo chúng thật. Ngay cả lúc nhắm mắt trên đỉnh Tuyết Sơn, bàn tay đẫm máu của cậu vẫn nắm chặt lấy miếng ngọc bội nứt này, hy vọng hơi ấm của nó có thể sưởi ấm linh hồn đang lạnh dần. Nhưng kết quả thì sao? Nó chẳng cứu được mạng cậu, cũng chẳng thay đổi được lưỡi kiếm lạnh lùng của anh.

"Người cũng nói là 'từng' thôi." Thanh Lam thản nhiên cầm miếng ngọc bội lên, nhìn vào vết nứt cũ. "Ngọc nứt thì không lành được, tình tan thì không nhặt lại được. Đại sư huynh, người đứng đó xem cho kỹ, xem Diệp Thanh Lam của kiếp này rốt cuộc là người như thế nào."

Cạch.

Cậu buông tay. Miếng ngọc bội rơi vào chậu đồng, đập vào thành kim loại phát ra tiếng vang khô khốc rồi chìm nghỉm trong đám than hồng. Lửa nóng nung nấu, miếng ngọc vốn đã chịu tổn thương giờ đây dưới tác động của nhiệt độ bắt đầu nứt vỡ thêm, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti.

Trịnh Thiên Minh cảm thấy như chính linh hồn mình đang bị thiêu đốt trong chiếc chậu đồng kia. Anh nhìn những món đồ — những minh chứng duy nhất cho những ngày tháng bình yên của họ — lần lượt bị ngọn lửa nuốt chửng. Anh nhận ra một sự thật đáng sợ: Thanh Lam không phải đang giận dỗi, cậu đang thực sự "tẩy sạch" anh ra khỏi cuộc đời cậu. Cậu đốt đi kỷ vật, cũng là đang đốt đi từng sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai người.

"Thanh Lam... ta xin em..." Giọng Thiên Minh run rẩy, vị đại sư huynh uy nghiêm nay lại có vẻ mặt sụp đổ hoàn toàn. "Nếu em không muốn thấy mặt ta, ta sẽ không đến nữa. Nếu em ghét bánh hoa quế, ta sẽ không mua nữa. Nhưng xin em đừng làm thế này... Đừng xóa sạch mọi thứ như thể chúng ta chưa từng bắt đầu."

Thanh Lam ném nốt mấy con cào cào tre cuối cùng vào lửa. Đống rơm bùng lên một lần cuối rồi dần lịm đi, chỉ còn lại lớp tro xám xịt và những mảnh ngọc vỡ vụn đỏ rực. Cậu đứng dậy, phủi nhẹ tàn tro vương trên vạt áo trắng.

"Đại sư huynh, người sai rồi." Thanh Lam nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt xa xăm như nhìn vào một cõi hư vô nào đó. "Chúng ta quả thực đã bắt đầu, nhưng kết thúc của chúng ta đã nằm lại ở Tuyết Sơn năm ấy rồi. Những thứ này vốn dĩ đã chết cùng tôi, giờ chỉ là trả chúng về với cát bụi mà thôi."

Thiên Minh khựng lại. Tuyết Sơn? Tại sao cậu lại nhắc đến Tuyết Sơn? Anh chưa kịp hỏi thì Thanh Lam đã đi lướt qua anh, mang theo làn gió lạnh lẽo thổi buốt vào tâm can.

"Bình trà tôi vừa pha xong, Đại sư huynh nếu rảnh thì vào dùng một chén trà đắng, sau đó xin hãy về cho. Từ mai, Dược đường sẽ bắt đầu bế quan luyện đan, không tiếp khách."

Thiên Minh đứng chôn chân giữa sân, nhìn chiếc chậu đồng vẫn còn tỏa hơi nóng hầm hập. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có bao trùm lấy mình. Kiếp này anh quay về để chuộc lỗi, nhưng anh cay đắng nhận ra, lỗi lầm của anh lớn đến mức Thanh Lam thà chọn cách tiêu hủy mọi ký ức còn hơn là đối mặt với nó.

Anh quỳ xuống bên chậu đồng, đôi bàn tay của vị kiếm khách đứng đầu môn phái run rẩy chạm vào đống tro tàn, cố tìm kiếm một mảnh ngọc vỡ còn sót lại. Mảnh ngọc nóng bỏng bỏng rát lòng bàn tay, nhưng anh không buông. Anh siết chặt nó trong nắm đấm, máu từ lòng bàn tay rỉ ra, hòa cùng tro xám.

"Lam nhi... em đốt sạch kỷ vật, nhưng ta sẽ dùng cả đời này để đúc lại cho em một ký ức mới. Dù em có hận ta, có ghét ta, ta cũng không bao giờ buông tay thêm lần nữa."

Phía sau cửa sổ, Thanh Lam đứng nhìn bóng lưng quỳ dưới đất của Thiên Minh, gương mặt không một chút dao động. Cậu nhấp một ngụm trà đắng, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, thấm vào tận tâm can. Cậu đã không còn là tiểu sư đệ chỉ biết khóc nhè khi bị huynh trưởng bỏ rơi nữa rồi.

Giang hồ rộng lớn, kiếm cảnh trần ai, cậu chỉ muốn một mình đi hết con đường này, không còn bóng hình ai chung lối.