Ánh lửa bập bùng từ lò luyện đan hắt lên vách đá vôi của mật thất Dược đường, đổ bóng dài liêu xiêu. Diệp Thanh Lam ngồi xếp bằng trên đài đá lạnh lẽo, vạt áo trắng rủ xuống như một đóa liên hoa thanh khiết giữa u tối. Trên tay cậu không cầm thanh kiếm Vô Ưu của kiếp trước, mà là một cuốn cổ thư ố vàng mang tên “Vân Du Khí Pháp”.
Kiếp trước, cậu chỉ mải mê luyện theo Thiên Minh, cố gò mình vào những chiêu thức nặng nề, cương mãnh không hề phù hợp với thể trạng linh hoạt của bản thân. Kết quả là tu vi dậm chân tại chỗ, tâm trí thì lệ thuộc. Kiếp này, khi đã buông bỏ kiếm đạo chính thống của Thiên Kiếm Môn, Thanh Lam lại vô tình tìm thấy bộ công pháp ẩn giấu sau kệ thuốc của vị sư phụ quá cố tại Dược đường. Đây là loại khí pháp lấy nhu thắng cương, biến hơi thở thành kim châm, biến nội lực thành những sợi tơ mảnh nhưng sắc lẹm.
Cậu nhắm mắt, điều động luồng linh khí thanh mát chạy dọc kinh mạch. Cơn đau âm ỉ ở lồng ngực — vết thương tâm linh từ kiếp trước — mỗi khi cậu vận công lại nhói lên như một lời nhắc nhở.
“Phải mạnh lên.” Thanh Lam thầm nghĩ. “Mạnh lên không phải để giết người, mà để không ai có thể tùy tiện đâm xuyên trái tim mình thêm lần nào nữa.”
Đột nhiên, đôi tai cậu khẽ động. Một tiếng lạo xạo rất nhỏ từ phía rừng trúc bên ngoài mật thất vang lên. Thanh Lam thu công, đôi mắt mở ra lạnh lùng. Cậu chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi mật thất.
Bên ngoài, sương mù giăng lối. Một bóng người lén lút đang lục lọi đống thảo dược phơi ở sân sau. Thanh Lam nấp sau cột đá, ánh mắt sắc bén nhận ra đó là đệ tử thân tín của Nhị sư thúc. Hắn ta dường như đang tìm kiếm một loại dược liệu cực độc: Mạn Đà La đen.
“Nhị sư thúc... hóa ra ngay từ lúc này, ông ta đã bắt đầu âm mưu rồi sao?” Kiếp trước, Thanh Lam chết vì mang danh cấu kết Ma giáo, mà thực chất là do Nhị sư thúc đứng sau thao túng nhằm lật đổ vị trí Chưởng môn. Sự thật ấy phải đến lúc sắp tan biến cậu mới lờ mờ nhận ra. Kiếp này, cậu sẽ không để lịch sử lặp lại, nhưng cậu cũng không có ý định báo cho Trịnh Thiên Minh. Đối với cậu, sự thật hay oan ức giờ đây chỉ là mây khói, cậu chỉ cần bảo vệ được chính mình.
Sáng hôm sau, Thanh Lam xách giỏ thuốc xuống núi hái thảo dược sớm. Vừa ra khỏi cổng Dược đường, cậu đã thấy một thân hình cao lớn đứng tựa vào gốc tùng già. Trịnh Thiên Minh dường như đã đứng đó từ rất lâu, trên vai anh còn vương vài lá trúc đẫm sương.
Nhìn thấy Thanh Lam, ánh mắt Thiên Minh lập tức bừng sáng, nhưng ngay sau đó lại trở nên dè dặt, cẩn trọng như người thợ săn sợ làm con chim nhỏ giật mình bay mất. Anh không tiến lại gần, chỉ đứng cách cậu đúng mười bước chân — khoảng cách mà anh cảm thấy Thanh Lam sẽ không bài xích.
"Thanh Lam, hôm nay em muốn lên núi hái thuốc sao? Phía rừng phía Đông sạt lở sau cơn mưa tối qua, em... em đi đường phía Tây nhé, đường đó bằng phẳng hơn." Thiên Minh khàn giọng nói.
Thanh Lam dừng bước, nhưng không nhìn anh. Cậu nhàn nhạt đáp: "Đa tạ Đại sư huynh nhắc nhở. Nhưng đường tôi đi, tôi tự biết chọn. Đường bằng phẳng đôi khi lại dễ trượt chân hơn đường mòn."
Thiên Minh siết chặt chuôi kiếm Đoạn Niệm, cổ họng anh nghẹn đắng. Anh biết cậu đang ám chỉ điều gì. Kiếp trước anh là con đường bằng phẳng rực rỡ nhất của cậu, và cũng chính anh là người khiến cậu ngã xuống vực sâu không thấy đáy.
"Ta đi cùng em được không? Ta sẽ không nói chuyện, cũng không làm phiền, chỉ đứng từ xa..."
"Không cần." Thanh Lam cắt ngang, giọng nói không chút gợn sóng. "Dược sĩ hái thuốc cần sự yên tĩnh để cảm nhận linh tính của thảo mộc. Sự sát khí của kiếm khách bên cạnh sẽ chỉ làm dược tính bị tổn hại. Mời Đại sư huynh về luyện kiếm cho tốt, đừng để tâm ma quấy nhiễu thêm nữa."
Nói rồi, cậu bước đi, tà áo trắng bay phất phơ trong gió núi, xa cách và thanh cao như một vị tiên không vướng bụi trần.
Thiên Minh đứng lặng nhìn theo bóng lưng ấy. Anh không đi theo, nhưng bàn tay anh lén lút ra hiệu vào không trung. Ngay lập tức, hai ám vệ của Thiên Kiếm Môn xuất hiện, quỳ rạp dưới chân anh.
"Theo sát cậu ấy. Nếu có một sợi tóc bị tổn thương, các ngươi tự biết hậu quả." Thiên Minh lạnh lùng ra lệnh, sát khí từ thanh Đoạn Niệm vô tình tỏa ra khiến đám cỏ dại dưới chân anh héo rũ.
Sau khi ám vệ rời đi, Thiên Minh xoay người, ánh mắt anh hướng về phía Chính điện — nơi Nhị sư thúc đang cư ngụ. Anh không còn là vị Đại sư huynh ngây thơ, chính trực của kiếp trước nữa. Kiếp này, anh mang theo linh hồn của một kẻ đã từng phát điên vì hận thù quay về.
“Kẻ nào đã khiến Lam nhi của ta phải chịu khổ ở kiếp trước, kẻ nào đã gài bẫy khiến ta ra tay với em ấy... ta sẽ khiến chúng phải nếm mùi vị của địa ngục trước khi chết.”
Trong khi Thanh Lam âm thầm luyện công để thoát ly, thì Thiên Minh lại đang âm thầm xây dựng một lồng sắt bằng máu để bảo vệ cậu. Hai người, hai tâm thế, nhưng cùng một hướng về phía những bóng đen đang rình rập Thiên Kiếm Môn.
Dưới chân núi, Thanh Lam dừng lại bên một bờ suối, cậu nhìn bóng mình phản chiếu dưới nước, khẽ thở dài. Cậu cảm nhận được có kẻ theo dõi mình, và cậu biết đó là người của anh.
"Trịnh Thiên Minh, sự quan tâm của anh lúc này... thực sự khiến tôi thấy ngột ngạt."
Cậu cầm một viên đá, ném mạnh xuống mặt nước, phá vỡ hình ảnh phản chiếu. Mặt hồ xao động, cũng giống như cuộc đời của họ, một khi đã vỡ tan thì không bao giờ có thể soi lại được sự vẹn nguyên của ngày cũ.