MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người NữaChương 8: VẾT SẸO TÂM HỒ

Kiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người Nữa

Chương 8: VẾT SẸO TÂM HỒ

1,134 từ · ~6 phút đọc

Buổi chiều tà, sương mù từ các thung lũng bắt đầu tràn lên, bao phủ những con đường mòn quanh co của Thiên Kiếm Môn. Diệp Thanh Lam vừa trở về từ phía rừng Tây, chiếc giỏ tre sau lưng trĩu nặng những rễ cây thuốc còn dính đất ẩm. Cậu dừng chân bên một con suối nhỏ chảy qua lối vào Dược đường để rửa sạch số dược liệu quý vừa hái được.

Tiếng nước chảy róc rách khiến tâm hồn Thanh Lam thư thái đôi chút, cho đến khi một bóng đen cao lớn đổ dài xuống mặt nước, chồng lên bóng hình cậu.

Trịnh Thiên Minh không biết đã đứng đó từ bao giờ. Anh nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mảnh khảnh đang ngâm dưới làn nước lạnh buốt của Thanh Lam, hàng mày rậm nhíu chặt lại. Không kìm được lòng mình, anh bước tới, thanh trọng kiếm Đoạn Niệm sau lưng khẽ va chạm vào bao kiếm phát ra tiếng "cạch" khô khốc.

"Nước suối mùa này lạnh thấu xương, em cứ ngâm tay như vậy sẽ sinh bệnh mất."

Vừa nói, Thiên Minh vừa cúi xuống, đưa bàn tay to lớn, ấm nóng của mình định nắm lấy cổ tay Thanh Lam để kéo cậu đứng dậy.

Vụt!

Phản ứng của Thanh Lam vượt xa dự liệu của Thiên Minh. Cậu không chỉ rụt tay lại mà còn lùi phắt về phía sau, chân vấp phải đá cuội khiến cả người mất thăng bằng. Trong khoảnh khắc ngón tay Thiên Minh vô tình sượt qua mu bàn tay cậu, Thanh Lam đột ngột phát ra một tiếng thở dốc nghẹn ứ, gương mặt vốn dĩ bình thản bỗng chốc cắt không còn giọt máu.

"Đừng... Đừng chạm vào tôi!"

Thanh Lam ngã ngồi xuống bãi sỏi, đôi mắt mở to trừng trừng đầy vẻ kinh hoàng. Cậu không đưa tay ra để chống đỡ cú ngã, mà lại đưa cả hai tay lên ôm chặt lấy ngực trái, cơ thể run lên bần bật như chiếc lá trước cơn bão. Trong tâm trí cậu, hơi ấm từ bàn tay Thiên Minh không phải là sự quan tâm, mà là tiền đề của một cơn đau xé lòng. Cậu nhìn thấy lưỡi trọng kiếm Đoạn Niệm đen ngòm đang rung lên, thấy ánh mắt lạnh lùng của anh nhìn cậu như nhìn một tội đồ...

Thiên Minh sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Bàn tay anh vẫn còn vươn ra trong không trung, cảm nhận được hơi lạnh từ nước suối và chút dư hương thanh khiết từ da thịt cậu. Anh nhìn thấy Thanh Lam đang thu mình lại, ánh mắt nhìn anh không còn là sự xa cách lịch thiệp thường ngày, mà là sự khiếp sợ tột cùng – nỗi sợ dành cho một kẻ đao phủ.

"Thanh Lam... ta... ta không có ý đó..." Thiên Minh khàn giọng, mỗi bước anh định tiến lại gần để đỡ cậu thì Thanh Lam lại càng lùi sâu vào bụi rậm, hơi thở dồn dập như sắp ngất đi.

Nỗi đau đớn từ linh hồn Thiên Minh bùng phát mạnh mẽ. Anh nhận ra mình chính là "tâm ma" lớn nhất của cậu. Ở kiếp này, anh có thể thay đổi cách hành xử, có thể dịu dàng, có thể hy sinh, nhưng anh không thể xóa bỏ nhát kiếm đã găm sâu vào ký ức của cậu. Anh chính là nguồn cơn của chứng ám ảnh tâm lý (PTSD) mà cậu đang phải gánh chịu.

"Xin lỗi... ta xin lỗi..." Thiên Minh quỳ sụp xuống bãi sỏi, cách cậu một khoảng an toàn. Anh cúi gục đầu, mái tóc dài rũ xuống che đi đôi mắt đang tràn đầy lệ nóng. "Ta sẽ không chạm vào em nữa. Đừng sợ... làm ơn đừng sợ ta..."

Thanh Lam nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt mình. Vị Đại sư huynh kiêu ngạo, Tuyết Sơn Kiếm Khách danh chấn giang hồ, lúc này đây lại trông vụn vỡ và thảm hại đến đáng thương. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng ép lồng ngực mình ngừng run rẩy. Sự trưởng thành sau nỗi đau giúp cậu nhanh chóng dựng lại bức tường thành bằng sự lạnh lùng.

Cậu chậm rãi đứng dậy, phủi bỏ cát bụi trên bộ tố y, nhưng bàn tay vẫn không rời khỏi vị trí tim mình.

"Đại sư huynh, tôi không sao." Giọng cậu vẫn còn chút run rẩy nhưng đã lấy lại được vẻ lãnh đạm. "Chỉ là tôi không quen với việc tiếp xúc thân thể. Người là đệ tử chân truyền, thân phận cao quý, sau này xin hãy giữ đúng lễ nghi, đừng tùy tiện động thủ với một đệ tử Dược đường."

Thiên Minh ngẩng đầu lên, nhìn thấy vết sẹo vô hình đang rỉ máu trong đôi mắt cậu. Anh biết, Thanh Lam đang dùng sự "lịch thiệp" để xua đuổi anh hiệu quả hơn bất cứ loại vũ khí nào. Vì khi cậu gọi anh là "Đại sư huynh" với vẻ cung kính đó, nghĩa là cậu đã thực sự gạch tên anh ra khỏi danh sách những người thân thuộc.

"Em... em vẫn còn đau ở đó sao?" Thiên Minh nhìn vào bàn tay đang ôm ngực của cậu, giọng nói run rẩy. Anh đang hỏi về nhát kiếm kiếp trước, dù anh biết cậu (theo lẽ thường) sẽ không hiểu.

Thanh Lam khựng lại một nhịp. Ánh mắt cậu trở nên sâu thẳm, cậu buông tay khỏi ngực, buông thõng bên sườn: "Đau hay không, cũng đã qua rồi. Vết sẹo tuy còn, nhưng người mang lại vết sẹo đó... vốn dĩ đã không còn liên quan gì đến tôi nữa."

Nói xong, Thanh Lam cúi xuống nhặt chiếc giỏ tre, bước qua người Thiên Minh mà không một lần quay đầu lại.

Thiên Minh ngồi một mình bên bờ suối cho đến khi bóng đêm nuốt chửng vạn vật. Anh đưa bàn tay vừa chạm vào cậu lên, áp vào tim mình. Nơi đó cũng đang đau, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Anh hiểu rằng, để có được sự tha thứ của Thanh Lam, anh không chỉ phải đối mặt với kẻ thù của môn phái, mà còn phải dùng cả đời này để xoa dịu nỗi sợ hãi mà chính anh đã gieo rắc.

"Lam nhi, cho dù em coi ta như quỷ dữ, ta cũng nguyện làm con quỷ canh giữ bên ngoài cửa phòng em, cho đến khi em không còn run rẩy khi nhìn thấy bóng lưng ta nữa mới thôi."

Đêm đó, Trịnh Thiên Minh bắt đầu điều tra kỹ hơn về những kẻ đã gài bẫy Thanh Lam kiếp trước. Sát khí trong anh không còn hướng về phía cậu, mà hướng về những bóng đen đang ẩn nấp trong Thiên Kiếm Môn.