MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người NữaChương 9: KẺ ẨN MẶT XUẤT HIỆN

Kiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người Nữa

Chương 9: KẺ ẨN MẶT XUẤT HIỆN

1,065 từ · ~6 phút đọc

Sương đêm bao phủ đình đài của Thiên Kiếm Môn, nhưng trong thư phòng của Trịnh Thiên Minh, ánh nến vẫn cháy sáng một góc tường. Trên bàn không còn là những bản đồ võ học hay kiếm phổ, mà là một xấp sớ cũ nát cùng danh sách các đệ tử đã ra vào môn phái trong vòng năm năm qua.

Thiên Minh ngồi đó, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Kiếp trước, anh là một chính nhân quân tử đến mức ngu ngốc, chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe, tin vào những chứng cứ "sắt đá" mà kẻ khác dày công sắp đặt. Anh nhớ lại ngày hôm đó, lá thư mật viết bằng mật mã của Ma giáo được tìm thấy trong phòng Thanh Lam, cùng với vết bớt hình hoa bỉ ngạn trên vai cậu bị người ta vu khống là dấu ấn của tà giáo. Tất cả quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức khiến một kẻ trọng môn quy như anh đánh mất lý trí.

"Cốc, cốc."

Tiếng gõ cửa khẽ khàng phá tan sự tĩnh lặng. Một bóng đen nhanh nhẹn lách vào, là Ảnh - ám vệ trung thành nhất mà Thiên Minh bí mật thu nhận kể từ khi trùng sinh.

"Chủ tử, đã có manh mối." Ảnh quỳ một gối, giọng thấp tới mức chỉ đủ hai người nghe. "Tên đệ tử Dược đường lén lút tối qua thực chất là người của Nhị sư thúc. Hắn không chỉ tìm Mạn Đà La đen, mà còn lén bỏ một thứ vào bồn nước rửa dược liệu của Diệp sư đệ."

Mắt Thiên Minh lóe lên tia sát khí lạnh lẽo: "Là thứ gì?"

"Hủ Cốt Tán. Loại độc này không gây chết người ngay lập tức, nhưng nó sẽ thấm dần qua da tay, làm tê liệt các đầu ngón tay. Đối với người luyện kiếm, đây là đòn chí mạng."

Thiên Minh đứng bật dậy, thanh Đoạn Niệm trên giá kiếm bỗng rung lên bần bật như cảm nhận được cơn thịnh nộ của chủ nhân. Nhị sư thúc – Trình Vạn Sơn. Kiếp trước, chính ông ta là người đã đứng ra "khuyên nhủ" anh phải đại nghĩa diệt thân, chính ông ta là người đã đưa ra lá thư giả mạo. Một kẻ luôn mang vẻ mặt hiền từ, đạo mạo, hóa ra lại là con rắn độc ẩn mình dưới lớp da cừu.

"Hắn muốn phế đi đôi tay của Thanh Lam... để em ấy không bao giờ có thể cầm kiếm chống lại âm mưu của chúng?" Thiên Minh nghiến răng, giọng nói run rẩy vì giận dữ. "Tiếp tục theo dõi. Đừng rút dây động rừng. Ta muốn biết ông ta thực sự đang cấu kết với ai bên ngoài môn phái."

"Rõ." Ảnh biến mất vào bóng tối nhanh như lúc xuất hiện.

Thiên Minh không thể ngồi yên thêm nữa. Anh cầm lấy áo khoác, băng qua bóng đêm hướng về phía Dược đường. Anh không dám vào trong, chỉ đứng lặng lẽ bên cửa sổ phòng Thanh Lam. Qua khe cửa nhỏ, anh thấy cậu vẫn đang ngồi bên đèn dầu, cẩn thận dùng kim châm tự đâm vào các huyệt đạo trên tay mình.

Thanh Lam không hề hay biết sự hiện diện của anh, nhưng cậu dường như đã phát hiện ra điều gì đó bất thường ở bồn nước. Ánh mắt cậu trầm tư, đôi môi mím chặt. Cậu không đổ bồn nước đi ngay, mà lại lấy một ít nước đó đổ vào một chậu cây nhỏ bên cửa sổ. Chỉ trong chốc lát, nhành hoa dại trong chậu bắt đầu héo rũ, đen lại.

Chứng kiến cảnh đó, lòng Thiên Minh thắt lại. Thanh Lam của kiếp này nhạy cảm và thông minh đến mức khiến anh vừa tự hào, vừa đau lòng. Cậu đã không còn là đứa trẻ ngây thơ luôn chạy sau lưng anh đòi che chở, cậu đang cô độc chiến đấu với những hiểm nguy rình rập mà không hề có ý định cầu cứu anh.

"Lam nhi..." Thiên Minh thầm gọi trong lòng, đôi bàn tay áp lên vách gỗ lạnh lẽo. "Kiếp trước ta nợ em một mạng, kiếp này dù phải nhuốm máu cả giang hồ, ta cũng sẽ dọn sạch mọi gai nhọn trên con đường em đi."

Anh đứng đó canh chừng cho đến khi ngọn đèn trong phòng Thanh Lam tắt lịm. Đêm nay, Trịnh Thiên Minh nhận ra một sự thật tàn khốc: Kẻ thù của anh không chỉ là Nhị sư thúc, mà là cả một hệ thống mưu đồ đã kéo dài từ kiếp trước. Và quan trọng hơn, anh phải chạy đua với thời gian trước khi Thanh Lam hoàn toàn mất lòng tin vào cái gọi là "chính đạo".

Sáng hôm sau, Thiên Minh xuất hiện tại Chính điện với vẻ mặt thản nhiên. Anh chủ động tìm gặp Nhị sư thúc, thậm chí còn mỉm cười chào hỏi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Nhị sư thúc, ta nghe nói Dược đường dạo này thiếu nhân lực, hay là để ta phái thêm vài đệ tử nội môn sang hỗ trợ Diệp sư đệ?" Thiên Minh dò xét.

Trình Vạn Sơn vuốt râu, nụ cười hiền hậu không chút sơ hở: "Thiên Minh thật có lòng. Nhưng Diệp sư đệ tính tình thích yên tĩnh, ta e là em ấy sẽ không vui. Cứ để ta lo liệu là được."

Nhìn nụ cười ấy, Thiên Minh cảm thấy ghê tởm tận cùng. Anh hiểu rằng, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Anh không còn là Tuyết Sơn Kiếm Khách chỉ biết vung kiếm, anh giờ đây là một kẻ săn mồi kiên nhẫn nhất, ẩn mình trong bóng tối để chờ đợi khoảnh khắc cắn đứt cổ họng kẻ thù.

Trở về phòng, Thiên Minh rút thanh Đoạn Niệm ra, chậm rãi lau chùi lưỡi kiếm.

"Đoạn Niệm, Đoạn Niệm... kiếp trước ta dùng ngươi để đoạn tuyệt tình duyên. Kiếp này, ta sẽ dùng ngươi để đoạn tuyệt mọi hiểm họa xung quanh em ấy."

Gió núi thổi lộng, mang theo mùi máu tanh phảng phất của một cơn bão sắp tới. Thiên Minh biết, ngày anh phải đối mặt với Thanh Lam trong một trận chiến sinh tử khác không còn xa, nhưng lần này, anh sẽ là người ngã xuống trước để bảo vệ cậu.