MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người NữaChương 10: TUYỆT TÌNH CỐC

Kiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người Nữa

Chương 10: TUYỆT TÌNH CỐC

1,036 từ · ~6 phút đọc

Gió thu xào xạc thổi qua thung lũng, mang theo hơi lạnh từ những vách đá dựng đứng của Tuyệt Tình Cốc. Đây là nơi tận cùng của Thiên Kiếm Môn, nơi chỉ có tiếng suối chảy xiết và những tán thông già u uất. Diệp Thanh Lam đứng trên mỏm đá cao nhất, vạt áo trắng bay phần phật trong gió, ánh mắt cậu hướng về phía chân trời xa xăm, nơi mây mù đang che lấp những đỉnh núi nhấp nhô.

Hôm nay là ngày cuối cùng cậu ở lại môn phái trước khi thực hiện chuyến đi thực địa hái thuốc dài ngày — một cái cớ hoàn hảo để rời xa tầm mắt của Trịnh Thiên Minh.

"Em thực sự phải đi sao?"

Giọng nói của Thiên Minh vang lên, trầm thấp và đầy nén chịu. Anh không bước lên mỏm đá, chỉ đứng ở chân dốc, ngước nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cậu. Trong tay anh cầm một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, món đồ anh đã thức trắng đêm để chuẩn bị, lo sợ cái lạnh của sương núi sẽ làm tổn hại đến cơ thể vốn đã gầy yếu của cậu.

Thanh Lam không quay đầu lại, giọng nói bình thản như mặt nước lặng: "Giang hồ rộng lớn, đệ tử muốn đi xem một chút. Ở mãi trong Dược đường, tâm trí sẽ bị bó buộc bởi mùi cỏ khô."

Thiên Minh bước lên một bước, cánh tay run rẩy đưa chiếc áo choàng ra: "Ta không ngăn cản em. Nhưng hãy mang theo cái này. Đêm ở phương Bắc lạnh lắm, ta... ta không ở bên cạnh để nhóm lửa cho em được."

Thanh Lam lúc này mới từ từ xoay người lại. Ánh nắng nhạt của buổi chiều tà đổ lên gương mặt cậu, đẹp đến thanh khiết nhưng cũng xa xăm đến lạ kỳ. Cậu nhìn chiếc áo choàng, rồi nhìn vào đôi mắt tràn đầy vẻ khẩn cầu của Thiên Minh. Trong khoảnh khắc đó, Thiên Minh hy vọng thấy một chút gì đó — một chút oán hận, một chút tức giận, hay thậm chí là một cái liếc mắt khinh bỉ.

Nhưng không. Đôi mắt của Thanh Lam trong veo, phẳng lặng và trống rỗng đến đáng sợ.

"Sư huynh," Thanh Lam nhẹ nhàng gọi, danh xưng này giờ đây không còn mang theo sự ngọt ngào của ngày xưa, mà lạnh lẽo như một thanh kiếm bọc trong lụa. "Người không cần phải làm những việc này. Người đối tốt với tôi vì lòng thương hại, hay vì trách nhiệm của một vị Đại sư huynh đối với sư đệ yếu kém, tôi đều thấu hiểu. Nhưng tôi không cần."

"Không phải thương hại!" Thiên Minh gắt lên, bước chân lảo đảo. "Thanh Lam, ta đối với em là..."

"Là gì cũng không quan trọng nữa rồi." Thanh Lam cắt ngang, cậu tiến lại gần, đối diện trực tiếp với anh. Khoảng cách gần đến mức Thiên Minh có thể ngửi thấy mùi hương trà đắng thanh khiết tỏa ra từ người cậu, nhưng lòng anh lại lạnh buốt.

Thanh Lam nhìn thẳng vào mắt Thiên Minh, từng chữ thốt ra đều rành rọt: "Sư huynh, đời này ta không hận người. Vì hận một ai đó nghĩa là trái tim vẫn còn chỗ cho họ, nghĩa là vẫn còn vướng bận, vẫn còn mong cầu. Còn tôi... tôi đã hoàn toàn buông bỏ rồi. Người trong mắt tôi bây giờ, cũng giống như nhành cây ngọn cỏ ngoài kia, không có gì khác biệt."

Chiếc áo choàng lông cáo trượt khỏi tay Thiên Minh, rơi xuống nền đất đầy lá khô.

Câu nói "người không còn đáng để ta hận" giống như một nhát kiếm vô hình, đâm xuyên qua lớp phòng ngự cuối cùng của anh. Kiếp trước, anh đâm chết cậu bằng Đoạn Niệm. Kiếp này, cậu giết chết linh hồn anh bằng sự bình thản. Hóa ra, hình phạt thảm khốc nhất không phải là sự trả thù, mà là sự lãng quên tuyệt đối.

"Em nói dối..." Thiên Minh thì thầm, giọng nói vỡ vụn. "Nếu em không hận, tại sao em lại run rẩy khi ta chạm vào? Tại sao em lại đốt sạch kỷ vật? Thanh Lam, em đang trốn chạy!"

Thanh Lam khẽ cười, nụ cười mang theo chút xót xa cho kẻ vẫn còn chìm đắm trong quá khứ: "Cơ thể tôi run rẩy là vì ký ức của nỗi đau, đó là bản năng của con người. Còn tâm hồn tôi... nó đã bình yên từ lâu rồi. Tôi đốt bỏ kỷ vật không phải vì ghét bỏ, mà vì chúng không còn ý nghĩa. Một người đi đường mới, mang theo hành trang cũ làm gì?"

Cậu bước vòng qua người Thiên Minh, tà áo trắng sượt qua cánh tay anh nhưng không hề dừng lại.

"Sư huynh, Tuyệt Tình Cốc này gió rất lớn. Người hãy về đi. Đừng đứng ở đây để chờ đợi một thứ vốn dĩ đã tan biến từ lâu."

Thiên Minh đứng lặng giữa thung lũng, bóng tối dần nuốt chửng vóc dáng cao lớn của anh. Anh nhìn theo bóng lưng Thanh Lam đang khuất dần sau màn sương núi, đôi bàn tay siết chặt đến mức máu rỉ ra từ kẽ móng tay.

Hận anh đi! Cầu xin em hãy hận anh! — Tiếng gào thét trong lòng Thiên Minh không thể thốt ra thành lời. Anh thà bị cậu cầm kiếm đâm một nghìn nhát, còn hơn phải đối diện với ánh mắt coi anh như người dưng qua đường này.

Thanh Lam không ngoảnh đầu lại. Cậu biết Thiên Minh vẫn đang đứng đó, và cậu cũng biết anh sẽ còn theo đuổi cậu trên hành trình sắp tới. Nhưng lòng cậu thực sự đã tĩnh. Kiếp trước cậu là thiêu thân lao vào lửa, kiếp này cậu là gió, gió thì không bao giờ dừng lại vì một ngọn lửa đã tắt.

Phần 1 kết thúc tại đây, đánh dấu sự tuyệt giao hoàn toàn về mặt tình cảm. Từ đây, họ sẽ bước vào một hành trình mới ở hạ giới, nơi sóng gió giang hồ và những âm mưu thực sự bắt đầu lộ diện.