Bóng chiều tà đổ dài trên những con hẻm nhỏ của trấn Thanh Hà. Tiếng bước chân thong dong của Tiêu Diệc Phong cùng giọng nói oanh vàng của hắn vẫn bám lấy Diệp Thanh Lam không rời. Hắn thao thao bất tuyệt về những chuyến đi áp tiêu vạn dặm, về những kỳ trân dị bảo mà hắn từng thấy, cố tình phô trương sự hào hoa để thu hút sự chú ý của người thanh niên thanh khiết bên cạnh.
Thanh Lam vẫn duy trì một khoảng cách lịch thiệp, gương mặt không chút biểu cảm, thỉnh thoảng chỉ gật đầu nhẹ cho có lệ. Cậu biết có một ánh mắt nóng rực như lửa đốt đang dõi theo mình từ phía sau, nhưng tuyệt nhiên không một lần quay lại nhìn.
Khi Tiêu Diệc Phong rẽ vào một con ngõ vắng dẫn về phía tửu lâu, hắn đột ngột khựng lại.
Dưới gốc liễu rũ bóng, Trịnh Thiên Minh đứng đó từ bao giờ. Anh không còn mang vẻ trầm mặc thường ngày. Luồng chân khí quanh người anh dao động mạnh đến mức làm những tán lá liễu rụng lả tả. Thanh trọng kiếm Đoạn Niệm gác trên vai, tỏa ra áp lực khiến không khí dường như đặc quánh lại.
"Tiêu thiếu chủ, đi đường xa chắc hẳn đã mệt. Mời ngài về phủ trấn thủ nghỉ ngơi, đừng làm phiền đệ tử môn phái ta thêm nữa." Giọng Thiên Minh lạnh đến thấu xương, mỗi chữ phát ra đều mang theo uy lực của một cao thủ Tuyết Sơn.
Tiêu Diệc Phong cười khẩy, tay xoè quạt che đi nửa gương mặt, ánh mắt hiện lên vẻ khiêu khích: "Làm phiền? Tại hạ thấy Diệp huynh đệ không hề phàn nàn, sao vị sư huynh này lại nóng lòng thay người khác thế? Hay là... người của Thiên Kiếm Môn quản cả việc đệ tử mình kết giao bằng hữu sao?"
"Ngươi không xứng làm bằng hữu của em ấy."
Thiên Minh bước tới, trọng kiếm "Đoạn Niệm" cắm mạnh xuống đất. Ầm! Một tiếng động trầm đục vang lên, gạch đá dưới chân anh nứt vỡ. Cơn ghen tuông điên cuồng như một con thú dữ bị xích bấy lâu nay bỗng chốc đứt dây. Kiếp trước, anh hận mình không đủ tin tưởng để bảo vệ cậu; kiếp này, anh hận mình không đủ tư cách để độc chiếm cậu. Chứng kiến một kẻ xa lạ mang theo nụ cười cợt nhả tiếp cận "ánh trăng" duy nhất của mình, Thiên Minh cảm thấy lý trí đang dần tan biến.
Tiêu Diệc Phong biến sắc, hắn nhận ra đối thủ lần này thực sự muốn lấy mạng mình. Hắn lùi lại một bước, tay thủ thế: "Muốn đánh sao? Vân Phong Tiêu Cục ta chưa bao giờ ngán Thiên Kiếm Môn!"
"Dừng tay."
Một giọng nói thanh lãnh cắt ngang bầu không khí nồng nặc mùi thuốc súng. Thanh Lam bước đến giữa hai người, dáng vẻ ung dung nhưng đôi mắt lại phủ một tầng sương lạnh lẽo.
Cậu không nhìn Tiêu Diệc Phong, mà xoay người đối diện với Thiên Minh. Nhìn thấy vết máu rỉ ra từ lòng bàn tay siết chặt của anh, nhìn thấy sự cuồng loạn và thống khổ trong đôi mắt đỏ ngầu đó, Thanh Lam khẽ thở dài.
"Trịnh sư huynh, người lại định dùng bạo lực để giải quyết vấn đề sao?" Thanh Lam hỏi, giọng nói mang theo sự thất vọng sâu sắc. "Kiếp trước người dùng kiếm để 'thay trời hành đạo', kiếp này người định dùng kiếm để đuổi những người vô tội xung quanh tôi? Người vẫn vậy, vẫn luôn cho rằng mình đúng, vẫn luôn muốn áp đặt mọi thứ lên tôi."
Thiên Minh khựng lại, sát khí tan biến trong chớp mắt. "Ta... ta chỉ muốn bảo vệ em. Hắn ta không có ý tốt..."
"Tôi không cần người bảo vệ theo cách này." Thanh Lam bước lại gần, giọng nói hạ thấp chỉ đủ hai người nghe, sắc bén như một lưỡi dao mỏng: "Sự bảo vệ của người khiến tôi nghẹt thở. Sự tàn nhẫn của người đối với kẻ khác chỉ khiến tôi nhớ lại cái ngày ở Tuyết Sơn. Đừng khiến tôi thêm kinh tởm sự hiện diện của người, được không?"
Từng chữ "kinh tởm" như những nhát búa nện thẳng vào tim Thiên Minh. Anh lảo đảo lùi lại, đôi bàn tay vốn có thể nâng ngàn cân nay lại run rẩy không giữ nổi chuôi kiếm.
Thanh Lam xoay người sang Tiêu Diệc Phong, hành lễ xa cách: "Tiêu thiếu chủ, sư huynh ta tính tình nóng nảy, mong ngài lượng thứ. Bữa tiệc trưa nay, xin cáo lỗi không thể tham dự. Cáo từ."
Cậu dứt khoát bước đi, không đợi bất kỳ ai trả lời. Tiêu Diệc Phong nhìn theo bóng lưng trắng muốt, rồi nhìn sang Thiên Minh đang đứng lặng như tượng đá giữa con ngõ tối. Hắn khẽ tặc lưỡi, nhận ra mối quan hệ giữa hai người này không đơn giản là đồng môn, nhưng sự tàn khốc mà họ dành cho nhau còn đáng sợ hơn cả kẻ thù.
Thiên Minh đứng đó, bóng tối của ngõ vắng bao trùm lấy anh. Anh nhìn xuống bàn tay mình — bàn tay đã từng giết người, nay lại vừa bị người mình yêu nhất chối bỏ sự quan tâm. Anh chợt nhận ra, kiếp này dù anh có làm bao nhiêu việc, có kiên nhẫn đến đâu, thì sự thật anh là kẻ thủ ác vẫn mãi là một bức tường không thể vượt qua.
"Lam nhi... ta phải làm sao đây?" Anh thì thầm vào thinh không, nước mắt lặng lẽ rơi xuống lưỡi kiếm Đoạn Niệm lạnh lùng. "Làm sao để em hiểu rằng, ta sợ mất em đến mức sắp phát điên rồi..."
Phía sau rặng tre, một bóng đen bí ẩn nấp trong bóng tối đã quan sát toàn bộ sự việc. Hắn khẽ mỉm cười, rút ra một phong thư mang ấn ký của Nhị sư thúc.