Trấn Thanh Hà vốn dĩ trầm mặc sau những vụ mất tích, nay lại xôn xao bởi sự xuất hiện của đoàn người từ Vân Phong Tiêu Cục. Tiếng lục lạc ngựa vang giòn giã, dẫn đầu là một nam tử phong lưu, vận cẩm y thêu mây bạc, tay cầm quạt giấy khẽ phe phẩy dù tiết trời còn vương hơi lạnh của cơn mưa đêm.
Tiêu Diệc Phong – thiếu chủ của tiêu cục lớn nhất nhì vùng Quan Ngoại, nổi danh không chỉ bởi đường kiếm nhanh như gió thổi mà còn bởi tính tình phóng khoáng, có phần kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu.
Diệp Thanh Lam đang đứng bên sạp dược liệu ở đầu phố, tay khẽ lật giở những phiến cam thảo khô. Ánh nắng sớm soi rõ gương mặt thanh tú, thoát tục của cậu, giữa phố thị đông đúc, cậu như một nhành lan trắng lạc giữa bụi trần.
"Vị tiểu huynh đệ này, có thể cho tại hạ hỏi thăm đường đến phủ trấn thủ không?"
Tiêu Diệc Phong nhảy xuống ngựa, bước tới trước sạp thuốc. Hắn nhìn thấy Thanh Lam, quạt giấy trong tay khẽ khựng lại, đôi mắt đào hoa vốn đã xem qua trăm hoa vạn cỏ nay bỗng dưng bừng sáng. Hắn chưa từng thấy ai mang khí chất vừa tịch mịch, lại vừa thanh cao đến thế.
Thanh Lam không ngẩng đầu, ngón tay vẫn tỉ mỉ chọn thuốc: "Đi thẳng qua hai con phố, rẽ trái ở gốc đa cổ thụ là tới."
"Tại hạ là Tiêu Diệc Phong, vừa đến trấn này có chút bỡ ngỡ. Nghe danh trấn Thanh Hà có nhiều kỳ hoa dị thảo, nhìn huynh đệ am hiểu dược lý, chẳng hay có thể mời huynh đệ làm người dẫn đường cho tại hạ một buổi? Vàng bạc không thành vấn đề." Hắn khép quạt, nở một nụ cười mà hắn tự tin là có thể hạ gục bất kỳ ai.
Thanh Lam nhàn nhạt đáp: "Tôi chỉ là kẻ hái thuốc, không phải người dẫn đường. Tiêu thiếu chủ tìm nhầm người rồi."
Tiêu Diệc Phong không nản chí, trái lại càng cảm thấy thú vị. Hắn định tiến thêm một bước để tiếp cận, nhưng ngay lập tức, một luồng sát khí đặc quánh, nặng nề như ngàn cân đá đổ ập xuống từ phía sau lưng.
Rầm!
Thanh trọng kiếm Đoạn Niệm vẫn còn nằm trong bao, nhưng khi Trịnh Thiên Minh đặt nó xuống cạnh sạp thuốc, sức nặng và nội lực chấn động khiến mặt đất dưới chân Tiêu Diệc Phong nứt ra vài đường nhỏ.
Thiên Minh bước tới, chắn ngang giữa Thanh Lam và Tiêu Diệc Phong. Gương mặt anh lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt sâu hoắm như đầm lầy đóng băng. Anh nhìn Tiêu Diệc Phong như nhìn một vật chết, bàn tay siết chặt chuôi kiếm đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
"Em ấy nói không rảnh, ngươi không nghe thấy sao?" Giọng Thiên Minh trầm thấp, vang lên như sấm rền nơi đáy lòng.
Tiêu Diệc Phong nheo mắt, cảm nhận được áp lực từ vị cao thủ trước mặt. Hắn cười nhạt, không hề sợ hãi: "Vị huynh đài này khí thế thật lớn. Ta chỉ muốn mời vị huynh đệ đây một bữa trà, chẳng hay huynh đài là gì của người ta mà lại quản rộng như vậy?"
Thiên Minh khựng lại. Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm trúng tử huyệt của anh. Là gì? Anh là kẻ đã đâm chết cậu. Anh là kẻ mà cậu vừa tuyên bố "ai đi đường nấy". Sự ghen tuông điên cuồng trỗi dậy trong lồng ngực anh, hòa lẫn với nỗi nhục nhã vì không có tư cách để lên tiếng.
"Ta là..." Thiên Minh nghiến răng, từ "sư huynh" nghẹn đọng nơi đầu lưỡi.
"Là người đi cùng thôi." Thanh Lam đột ngột lên tiếng, thanh âm lạnh nhạt như gió tuyết. Cậu bỏ dược liệu vào giỏ, lách qua người Thiên Minh mà không nhìn anh lấy một cái. "Tiêu thiếu chủ, nếu không có việc gì khác, xin mời tránh đường."
Tiêu Diệc Phong thấy Thanh Lam không thừa nhận quan hệ với Thiên Minh thì trong lòng đắc ý, hắn liếc nhìn Thiên Minh một cách thách thức rồi đuổi theo Thanh Lam: "Vị huynh đệ này thật lạnh lùng, nhưng Tiêu mỗ lại thích nhất là những thứ khó hái. Trưa nay tại hạ bao trọn tửu lâu tốt nhất trấn này, nhất định phải mời huynh đệ dùng bữa!"
Thiên Minh đứng chôn chân tại chỗ. Ánh mắt anh đỏ ngầu, nhìn bóng dáng Tiêu Diệc Phong đang vây quanh Thanh Lam như một con ruồi phiền phức. Kiếp trước, nếu có kẻ dám tiếp cận Thanh Lam như vậy, anh đã một kiếm chém bay đầu hắn. Nhưng kiếp này, anh không dám. Anh sợ nếu mình ra tay, Thanh Lam sẽ càng kinh tởm anh hơn.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của Thiên Minh đang dần hiện hữu: Thanh Lam không còn cần sự bảo vệ của anh nữa, và thế giới của cậu đang bắt đầu mở ra cho những người khác — những người có đôi tay sạch sẽ, không vương máu của cậu.
Thiên Minh lầm lũi đi sau họ, bàn tay giữ chặt Đoạn Niệm đến mức lòng bàn tay rỉ máu. Anh không muốn làm anh hùng, anh chỉ muốn làm kẻ canh cửa. Nhưng nếu cánh cửa đó vĩnh viễn khép lại với anh, và mở ra cho kẻ khác, anh không biết mình sẽ hóa thành ác quỷ lúc nào.