Sáng sớm hôm sau, mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên mái lá tí tách rơi xuống nền đất ẩm. Trấn nhỏ bắt đầu xôn xao tiếng người, nhưng trong quán trọ nhỏ, bầu không khí vẫn tĩnh lặng đến lạ thường.
Trịnh Thiên Minh thức dậy từ khi trời còn chưa hửng sáng. Anh không luyện kiếm, cũng không ngồi thiền điều tức nội lực. Thay vào đó, vị Tuyết Sơn Kiếm Khách lừng lẫy lại đang đứng trong gian bếp ám khói của quán trọ. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm thanh trọng kiếm Đoạn Niệm nặng hàng trăm cân, nay lại vụng về cầm dao thái từng sợi gừng mảnh, nhào nặn một khối bột trắng tinh.
Hôm nay là mùng bảy tháng chín — ngày sinh thần của Diệp Thanh Lam.
Kiếp trước, vào ngày này, Thiên Minh thường bận rộn với các cuộc tỉ thí võ lâm hoặc đang bế quan tu luyện. Thanh Lam luôn mang đến cho anh một hũ rượu quý hoặc một món quà nhỏ, rồi đứng chờ anh trước cửa điện suốt cả buổi chiều chỉ để nhận lại một cái gật đầu hời hợt: "Ta biết rồi, em về nghỉ đi." Anh chưa từng một lần nấu cho cậu một bữa cơm, chưa từng hỏi cậu thích ăn gì, càng không biết rằng cậu luôn khao khát một bát mì trường thọ do chính tay người mình yêu nấu.
"Chủ quán, lửa nhỏ một chút." Thiên Minh khẽ nhắc, mồ hôi rịn trên trán.
Anh tỉ mỉ kéo sợi mì cho thật dài, thật mảnh, tượng trưng cho lời chúc sống lâu trăm tuổi. Anh không dám nhờ ai giúp, vì anh muốn từng sợi mì này thấm đẫm sự hối lỗi và lòng thành kính của mình. Khi bát mì hoàn thành, nước dùng trong vắt, điểm xuyết vài cọng hành xanh và một quả trứng tròn trịa, Thiên Minh cẩn thận bưng nó lên lầu.
Tại gian phòng hẹp, Thanh Lam đã dậy từ lâu. Cậu đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm chén trà đắng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía rừng trúc. Khi tiếng gõ cửa vang lên, cậu không quay đầu lại: "Vào đi."
Thiên Minh bước vào, đặt bát mì còn bốc khói nghi ngút lên bàn. Mùi thơm dịu nhẹ của bột mì và nước hầm xương lan tỏa trong không gian.
"Thanh Lam, chúc mừng sinh thần." Giọng anh khản đặc, chứa đựng một sự mong chờ vụn vỡ. "Ta... ta tự tay làm bát mì này. Em nếm thử xem."
Thanh Lam lúc này mới từ từ xoay người lại. Cậu nhìn bát mì, rồi nhìn vào đôi bàn tay còn dính chút bột trắng của Thiên Minh. Trong ký ức của cậu, chưa từng có cảnh tượng này. Trịnh Thiên Minh trong tâm trí cậu là một đại sư huynh đứng trên vạn người, lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh núi, không bao giờ vì một đệ tử mà hạ mình vào bếp.
Sự lệch pha thông tin khiến Thanh Lam cảm thấy nực cười. Cậu nghĩ, có lẽ vì sau chuyến đi rừng trúc đêm qua, Thiên Minh nhận thấy cậu có ích trong việc điều tra nên mới ra sức "mua chuộc" bằng chút ân huệ nhỏ nhoi này.
"Đại sư huynh vất vả rồi." Thanh Lam bước lại gần bàn, nhưng không cầm đũa. "Nhưng người quên rồi sao? Từ lâu tôi đã không còn ăn mì trường thọ nữa. Ở Dược đường, chúng tôi chỉ dùng trà đắng để tỉnh táo, thức ăn mặn chỉ làm vẩn đục linh căn."
"Chỉ một miếng thôi cũng được..." Thiên Minh khẩn cầu, đôi mắt đỏ hoe. "Sợi mì này ta kéo rất lâu, ta chỉ mong em được bình an."
Thanh Lam nhìn bát mì, rồi bất ngờ cầm lấy nó. Thiên Minh vừa định mỉm cười thì tay cậu khẽ nghiêng.
Xoảng!
Bát mì rơi xuống sàn gỗ, vỡ tan tành. Nước dùng nóng hổi bắn lên vạt áo đen của Thiên Minh, những sợi mì trường thọ — biểu tượng cho sự trường thọ và bền lâu — nay nằm vương vãi, lấm lem bụi đất dưới chân giường.
"Hoa nở rồi tàn, tình hết rồi đừng cố nhặt lại." Thanh Lam lập lại câu nói tối qua, giọng điệu không một chút gợn sóng. "Sợi mì dài đến mấy cũng có lúc đứt. Đại sư huynh, người đừng phí công vô ích nữa. Sự tốt bụng đột ngột này của người chỉ khiến tôi thấy mệt mỏi mà thôi."
Thiên Minh nhìn đống đổ nát dưới sàn, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Anh không giận, anh chỉ thấy đau — một nỗi đau thấu tận tâm can. Anh cúi xuống, định nhặt những mảnh vỡ, nhưng Thanh Lam đã bước lướt qua anh để đi ra ngoài.
"Tôi ra chợ mua ít dược liệu. Người hãy dọn dẹp chỗ này đi, đừng để lão chủ quán phải phàn nàn."
Cửa phòng khép lại, để lại một mình Thiên Minh quỳ giữa sàn gỗ lạnh lẽo. Anh nhìn bát mì đã hỏng, nhìn đôi bàn tay mình đang run rẩy. Hóa ra, bát mì anh nấu không phải là mì trường thọ, mà là mì đoạn tuyệt. Anh muốn dùng nó để níu kéo, nhưng cậu lại dùng nó để nhắc nhở anh rằng: Có những thứ, một khi đã vỡ thì vĩnh viễn không thể hàn gắn.
Dưới phố, Thanh Lam bước đi trong nắng sớm, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lại. Cậu không nhẫn tâm, nhưng cậu phải ác. Vì cậu biết, nếu cậu để Thiên Minh bước vào trái tim mình thêm lần nữa, cái chết ở kiếp này sẽ còn đau đớn hơn cả kiếp trước.
Đột nhiên, từ phía xa có tiếng vó ngựa rộn ràng. Một đoàn người ngựa sang trọng đang tiến vào trấn. Dẫn đầu là một nam nhân trẻ tuổi, áo gấm thêu kim tuyến, thần thái hào hoa, tay cầm quạt giấy khẽ vẫy.
Đó là Tiêu Diệc Phong — Thiếu chủ của Vân Phong Tiêu Cục, cũng chính là người sẽ khuấy động thêm những sóng gió giữa Thanh Lam và Thiên Minh trong những ngày sắp tới.