Mưa rừng tầm tã dội xuống mái ngói của quán trọ xập xệ ở trấn Thanh Hà. Tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ mục nát, tạo nên những thanh âm u uất như tiếng khóc của những kẻ đã mất tích trong rừng trúc.
Diệp Thanh Lam trở về quán trọ khi cả người đã ướt đẫm. Bộ tố y dán chặt vào cơ thể gầy gò, nước mưa nhỏ giọt từ mái tóc đen xuống đôi vai đang khẽ run lên vì lạnh. Cậu vừa kịp phát hiện dấu vết của âm khí cực nặng trong rừng, nhưng cơn mưa quá lớn đã xóa sạch mọi dấu chân.
"Khách quan, thật xin lỗi, lúc nãy có một đoàn thương buôn vào lánh nạn, hiện tại... chỉ còn đúng một gian phòng trống ở góc hành lang thôi." Lão chủ quán ái ngại nhìn Thanh Lam, rồi lại liếc nhìn bóng đen thâm trầm của Trịnh Thiên Minh vừa bước vào ngay sau lưng cậu.
Thanh Lam khựng lại. Cậu mệt mỏi đến mức không muốn tranh luận, chỉ nhàn nhạt gật đầu: "Sắp xếp thêm một bộ chăn đệm, tôi ngủ dưới sàn là được."
"Để ta ngủ sàn." Thiên Minh lập tức cắt ngang, giọng nói không cho phép cự tuyệt. Anh bước tới, tự nhiên cầm lấy giỏ thuốc đẫm nước trên vai cậu, nhưng khi ngón tay anh suýt chút nữa chạm vào bả vai Thanh Lam, cậu lại vô thức nghiêng người né tránh.
Bàn tay Thiên Minh khựng lại giữa không trung, một nỗi xót xa dâng lên đầu quả tim. Anh thu tay về, cúi đầu lầm lũi đi theo lão chủ quán dẫn đường.
Căn phòng chật hẹp chỉ kê vừa một chiếc giường nhỏ và một bộ bàn ghế cũ kỹ. Mùi gỗ mục hòa lẫn với mùi mưa tạo nên một không gian bức bối đến nghẹt thở. Thiên Minh nhanh chóng nhóm một lò than nhỏ ở góc phòng, hơi ấm bắt đầu lan tỏa, nhưng bầu không khí giữa hai người vẫn đóng băng.
"Thay y phục đi, nếu không vết thương cũ sẽ tái phát." Thiên Minh nói, mắt anh nhìn vào bức tường phía đối diện, tuyệt nhiên không dám liếc về phía Thanh Lam để giữ sự tôn trọng cho cậu.
Thanh Lam im lặng bước ra sau tấm bình phong cũ nát. Tiếng vải vóc sột soạt vang lên giữa tiếng mưa rơi, mỗi âm thanh đều như bóp nghẹt tâm trí Thiên Minh. Anh ngồi bất động bên lò than, tay siết chặt chuôi kiếm Đoạn Niệm. Kiếp trước, anh chưa bao giờ để ý đến việc Thanh Lam sợ lạnh đến thế nào. Anh chỉ mải mê với những chuyến chinh phạt, với danh vọng "Tuyết Sơn Kiếm Khách", mặc cho cậu cô độc chờ đợi ở Tuyết Sơn lạnh lẽo.
Khi Thanh Lam bước ra, cậu đã thay một bộ đồ lụa mỏng màu xanh nhạt. Gương mặt cậu vì lạnh mà trở nên trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt khẽ run. Cậu ngồi xuống giường, bắt đầu vận khí để xua tan hàn độc.
"Đừng dùng nội lực, em đang bị thương ở kinh mạch, vận khí lúc này chỉ khiến tim thêm đau thôi."
Thiên Minh không kìm được nữa, anh đứng dậy, cầm một chén nước gừng nóng đã chuẩn bị sẵn đặt lên bàn cạnh giường. Lần này, anh cố ý giữ khoảng cách đúng ba bước chân.
Thanh Lam mở mắt, nhìn chén nước gừng đang bốc khói, rồi ngước nhìn Thiên Minh. Trong ánh lửa lờ mờ của lò than, gương mặt anh hiện lên vẻ khắc khổ và kiên nhẫn đến lạ lùng. Không còn sự kiêu ngạo của một đại sư huynh, chỉ còn lại một kẻ đang cố gắng chuộc lỗi trong vô vọng.
"Người không cần phải làm đến mức này." Thanh Lam nhẹ giọng, "Dù người có làm gì, cái chết trên đỉnh Tuyết Sơn cũng không thể xóa nhòa. Tôi không hận người, nhưng tôi cũng không thể đối mặt với người như chưa từng có chuyện gì xảy ra."
"Ta biết." Thiên Minh khàn giọng, anh quỳ một gối xuống sàn gỗ, tư thế thấp hèn đến mức không ai có thể tin đây là Tuyết Sơn Kiếm Khách lừng lẫy. "Ta không cầu xin sự tha thứ của em. Ta chỉ cầu em đừng bạc đãi bản thân. Nếu em ngã xuống, ta... ta biết phải làm thế nào đây?"
Thanh Lam im lặng. Cậu cầm chén nước gừng lên, hơi ấm truyền vào lòng bàn tay khiến trái tim cậu khẽ dao động. Cậu không phải gỗ đá, cậu nhìn thấy sự thay đổi của anh, nhưng sự thay đổi đó lại khiến cậu cảm thấy chua chát. Tại sao kiếp trước anh không như thế này? Tại sao phải đợi đến khi máu đã đổ, người đã chết mới nhận ra giá trị của nhau?
"Sư huynh," Thanh Lam nhấp một ngụm nước cay nồng, "Người nghĩ rằng sự tận tụy này là tình yêu sao? Không phải đâu. Đó chỉ là sự cắn rứt lương tâm mà thôi. Người đang yêu lấy sự tội lỗi của chính mình, chứ không phải yêu tôi."
Thiên Minh ngẩng đầu, ánh mắt anh va chạm với ánh mắt bình thản của Thanh Lam. Một lần nữa, sự bình thản ấy lại khiến anh sợ hãi. Anh muốn nói rằng anh cũng đã trùng sinh, anh muốn nói rằng anh đã nhớ ra tất cả những đêm cậu đứng đợi anh dưới mưa tuyết, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt. Đêm đó, Thanh Lam nằm trên giường, nhưng hơi thở của cậu không ổn định. Trong cơn mê sảng vì nhiễm lạnh, cậu bắt đầu nói mớ, đôi bàn tay quào quạng trong không trung như đang cố đẩy một lưỡi kiếm ra khỏi ngực mình.
"Đừng... đừng đâm vào đó... Minh ca... đau quá..."
Thiên Minh ngồi bên cạnh sàn, nghe thấy những lời đó thì tim gan như bị xé nát. Anh không dám chạm vào cậu vì sợ cậu sẽ kinh hãi mà tỉnh giấc, chỉ có thể ngồi sát bên cạnh giường, dùng nội lực của mình truyền qua không khí để sưởi ấm cho cậu, đôi mắt đỏ hoe thức trắng suốt đêm dài.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Thanh Lam tỉnh dậy. Cậu thấy mình được đắp thêm một lớp áo lông ấm áp, và bên cạnh giường, Thiên Minh vẫn ngồi đó, tư thế không đổi, gương mặt phờ phạc nhưng ánh mắt đầy vẻ bảo hộ.
Thanh Lam khẽ thở dài, cậu bẻ gãy một nhành hoa đào lạc mùa rụng bên cửa sổ quán trọ, đưa cho Thiên Minh khi anh vừa mở mắt.
"Sư huynh, hoa nở rồi tàn, tình hết rồi đừng cố nhặt lại làm gì. Chuyến đi này xong, chúng ta ai đi đường nấy nhé."
Cậu bước ra khỏi phòng, để lại Thiên Minh lặng lẽ nhìn nhành hoa bị gãy trong tay mình. Anh không trả lời, chỉ thầm thề trong lòng: Dù hoa có tàn, ta cũng sẽ dùng máu mình để nuôi nó nở lại một lần nữa.