623 từ
Vào một buổi sáng đầu đông se lạnh, tại văn phòng điều hành tối cao của Tập đoàn Cố Thị, ánh sáng mặt trời xuyên qua bức tường kính cường lực, chiếu rọi lên bản vẽ kỹ thuật được trải rộng trên mặt bàn đá cẩm thạch đen tuyền. Bản vẽ đó là phác thảo sơ bộ của một công trình được mệnh danh là Tòa Tháp Vĩnh Cửu – một dự án kiến trúc tham vọng nhất thập kỷ.
Cố Ngôn, ba mươi hai tuổi, chủ tịch kiêm kiến trúc sư trưởng của tập đoàn, đứng trước khung cảnh đô thị bạt ngàn dưới chân mình. Anh là hiện thân của sự chính xác và lạnh lùng. Đối với Cố Ngôn, kiến trúc không phải là nghệ thuật cảm tính, mà là một định luật vật lý không thể sai lệch. Anh tin rằng mọi công trình phải đạt đến sự hoàn mỹ tuyệt đối, thách thức cả sự ăn mòn của thời gian và giới hạn kỹ thuật.
“Tòa tháp này phải là một tuyên ngôn về Động lực học Kết cấu,” Cố Ngôn trầm giọng nói với trợ lý của mình. “Nó phải đứng vững trước những cơn địa chấn mạnh nhất và những cơn bão cấp độ cao nhất. Chúng ta cần một hệ thống cấu trúc siêu vượt nhịp (super tall structure) có khả năng tự điều chỉnh dao động.”
Tuy nhiên, chính sự tham vọng đó đã dẫn đến một trở ngại. Các chuyên gia kỹ thuật hàng đầu của Cố Thị đều thừa nhận rằng, về mặt Quy hoạch Đô thị và Kết cấu chịu lực, dự án đã đạt đến giới hạn lý thuyết. Cố Ngôn cần một làn gió mới, một người có khả năng nhìn thấy linh hồn của vật liệu, thứ mà những con số lạnh lùng của anh không thể chạm tới.
Người đó chính là Mộc Thanh.
Mộc Thanh là một kiến trúc sư tài hoa nhưng sống ẩn dật, nổi tiếng với triết lý Kiến Trúc Tượng Trưng – coi trọng sự hòa hợp giữa công trình và môi trường tự nhiên, sử dụng vật liệu địa phương và kỹ thuật bền vững. Tác phẩm của anh, thường là những công trình nhỏ, mang tính chữa lành, đối lập hoàn toàn với những tòa nhà chọc trời mang tính thống trị của Cố Ngôn.
Cố Ngôn đã theo dõi Mộc Thanh suốt hai năm. Anh biết Mộc Thanh không bị cám dỗ bởi tiền bạc hay danh vọng. Vì vậy, Cố Ngôn đã sử dụng một phương pháp tiếp cận khác: gửi một bản báo cáo chi tiết về khả năng bị hủy hoại của các công trình cũ của Mộc Thanh trước những yếu tố tự nhiên khắc nghiệt.
Vài ngày sau, Mộc Thanh xuất hiện. Anh bước vào văn phòng Cố Ngôn với vẻ ngoài điềm đạm, mang theo hơi thở của đất và gỗ. Mộc Thanh không quan tâm đến tầm nhìn của thành phố, anh chỉ nhìn thẳng vào bản vẽ của Tòa Tháp Vĩnh Cửu.
“Công trình của anh không có linh hồn, Cố Ngôn,” Mộc Thanh nhận xét, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang sức nặng của sự thật. “Nó là một sự phô trương về Cơ học Vật liệu, nhưng không phải là nơi con người có thể tìm thấy sự an bình. Anh đã quên mất kiến trúc là sự giao cảm.”
Cố Ngôn bị kích thích. Anh chưa từng gặp ai dám đối diện với sự tham vọng của mình một cách thẳng thắn như vậy.
“Tôi không cần sự giao cảm, tôi cần sự vĩnh cửu,” Cố Ngôn đáp lại, giọng nói như thép. “Anh có thể cho tôi sự vĩnh cửu đó không, bằng tri thức của anh?”