481 từ
Mộc Thanh không lập tức đồng ý. Anh đặt điều kiện: Anh sẽ chỉ tham gia dự án nếu Cố Ngôn chấp nhận học về triết lý Kiến Trúc Bền Vững và Thiết Kế Nhân Văn của anh.
“Tòa tháp của anh sẽ là một cái bẫy năng lượng nếu không có sự điều chỉnh sinh thái,” Mộc Thanh phân tích. “Chúng ta cần phải tính toán Động lực học Kết cấu không chỉ để chịu lực, mà còn để tối ưu hóa năng lượng.”
Cố Ngôn, vì mục tiêu lớn, đã chấp nhận thỏa thuận kỳ lạ này. Mộc Thanh bắt đầu những buổi giảng giải đầu tiên của mình ngay tại phòng thí nghiệm vật lý của Cố Thị.
Mộc Thanh giải thích về nguyên tắc cơ bản của Động lực học Kết cấu: mọi công trình đều có tần số dao động riêng (natural frequency). Nếu tần số này trùng với tần số của gió (hiện tượng cộng hưởng), công trình sẽ bị phá hủy.
“Nhiệm vụ của chúng ta là làm cho tần số dao động riêng của Tòa Tháp Vĩnh Cửu không trùng với bất kỳ tần số nguy hiểm nào trong môi trường, thông qua việc điều chỉnh độ cứng và khối lượng của kết cấu,” Mộc Thanh nói, vẽ một biểu đồ hàm truyền năng lượng lên bảng.
Cố Ngôn lắng nghe chăm chú. Anh là người của những con số, nhưng Mộc Thanh đã đưa cho anh một góc nhìn toàn diện hơn, liên kết vật lý với môi trường sống.
Mộc Thanh sau đó chuyển sang triết lý của mình: Kiến Trúc Xanh. Anh nhấn mạnh việc sử dụng vật liệu tái chế và hệ thống thông gió tự nhiên để giảm thiểu việc sử dụng năng lượng nhân tạo, giảm thiểu Dấu Chân Carbon của công trình.
“Nếu công trình của anh thách thức vật lý mà lại hủy hoại môi trường, nó sẽ không bao giờ là vĩnh cửu,” Mộc Thanh kết luận. “Sự vĩnh cửu nằm ở sự hòa hợp sinh thái.”
Sự tiếp xúc tri thức này đã tạo ra một sự hấp dẫn đặc biệt giữa họ. Cố Ngôn bị cuốn hút bởi sự tinh tế và chiều sâu tri thức của Mộc Thanh, người không chỉ giỏi về thiết kế mà còn nắm vững các công thức vật lý phức tạp. Mộc Thanh bị thu hút bởi sự quyết đoán và khát khao học hỏi ẩn sâu trong vẻ ngoài lạnh lùng của Cố Ngôn.
Vào cuối buổi học, Cố Ngôn đã thừa nhận một sự thật: “Tôi không chỉ mời anh vì anh giỏi. Tôi mời anh vì anh có thứ mà tôi thiếu: sự kiên nhẫn và tầm nhìn nhân văn.”
Lời thừa nhận chân thành này là viên gạch đầu tiên xây dựng nên sự tin tưởng giữa họ, đặt nền móng cho một mối quan hệ vượt qua giới hạn công việc.