449 từ
Sau khi Mộc Thanh chỉ ra sự thiếu sót trong việc tối ưu hóa vật liệu, Cố Ngôn quyết định phải giải quyết triệt để vấn đề kết cấu thép của Tòa Tháp Vĩnh Cửu. Anh muốn đảm bảo công trình có đủ Tính dẻo để hấp thụ năng lượng địa chấn mà không bị sụp đổ.
Họ dành cả một ngày trong phòng thí nghiệm để kiểm tra các loại thép khác nhau, tập trung vào thép cường độ cao (High-Strength Steel).
Mộc Thanh tập trung vào việc giải thích về Ma Sát Nội Tại (Internal Friction) của vật liệu. “Khi công trình chịu tải trọng động, như địa chấn hoặc gió mạnh, các phân tử vật liệu sẽ cọ xát vào nhau, tạo ra nhiệt và sự tiêu tán năng lượng (Energy Dissipation). Chúng ta cần loại thép có tỷ lệ Carbon và Mangan được kiểm soát chặt chẽ để tối ưu hóa khả năng tiêu tán này.”
Cố Ngôn yêu cầu Mộc Thanh thiết kế một Hệ thống Giằng chống địa chấn (Seismic Bracing System) mới, sử dụng thép biến dạng đặc biệt (Buckling-Restrained Braces - BRBs). Anh muốn chính Mộc Thanh là người chịu trách nhiệm về tính mạng của công trình.
“Anh có thể tin tưởng vào sự chính xác của tôi không, Cố Ngôn?” Mộc Thanh hỏi, ánh mắt nghiêm túc.
“Tôi tin vào tri thức của anh,” Cố Ngôn đáp, giọng nói kiên định, không chỉ là sự tin tưởng chuyên môn, mà còn là một lời hứa cá nhân. “Tôi giao phó sự vĩnh cửu của công trình này cho anh.”
Sự tin tưởng tuyệt đối này đã thắt chặt mối quan hệ giữa họ. Họ không chỉ là đồng nghiệp, mà là đối tác cùng chịu trách nhiệm cho một sứ mệnh vĩ đại.
Trong lúc nghỉ giải lao, Mộc Thanh chia sẻ về quá khứ của mình: anh từng chứng kiến một công trình sụp đổ do sử dụng vật liệu kém chất lượng, và nỗi ám ảnh về sự phá hủy đã khiến anh theo đuổi triết lý kiến trúc nhân văn.
Cố Ngôn lắng nghe, lần đầu tiên bộc lộ sự đồng cảm sâu sắc. “Tôi theo đuổi sự hoàn hảo vì tôi sợ sự yếu kém. Anh theo đuổi sự bền vững vì anh sợ sự hủy hoại. Chúng ta đều tìm kiếm sự an toàn tuyệt đối.”
Sự chia sẻ này đã gỡ bỏ một rào cản cảm xúc lớn. Họ nhận ra rằng, dù xuất phát điểm khác nhau (một người từ quyền lực, một người từ đau thương), mục tiêu cuối cùng của họ là giống nhau: tạo ra một nơi an toàn và vĩnh cửu giữa thế giới đầy biến động.