352 từ
Mộc Thanh nhìn sâu vào Cố Ngôn: “Vậy thì mục tiêu của anh là gì? Tiền bạc hay sự vĩnh cửu? Kiến trúc bền vững không chỉ là về vật liệu, nó còn là về lòng trung thực với công trình và với cộng đồng.”
Cố Ngôn cảm thấy bị thử thách. Anh thừa nhận dự án cũ đó là một quyết định sai lầm của hội đồng quản trị trước đây. Anh giải thích về áp lực từ các cổ đông và sự cần thiết phải giữ vững tài chính bền vững của tập đoàn.
“Tôi cần tiền để theo đuổi sự hoàn hảo. Tôi cần quyền lực để đảm bảo rằng sẽ không ai có thể làm hỏng những gì tôi đang xây dựng,” Cố Ngôn bảo vệ quan điểm của mình.
Mộc Thanh nhìn sâu vào Cố Ngôn: “Vậy thì mục tiêu của anh là gì? Tiền bạc hay sự vĩnh cửu? Kiến trúc bền vững không chỉ là về vật liệu, nó còn là về lòng trung thực với công trình và với cộng đồng.”
Sự đối đầu về triết lý này, thay vì đẩy họ ra xa, lại càng làm Cố Ngôn thêm tôn trọng Mộc Thanh. Anh nhận ra Mộc Thanh là người duy nhất dám đối diện với sự phức tạp và tối tăm trong thế giới của anh.
Cố Ngôn đứng dậy, tiến đến bên Mộc Thanh. “Tôi sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó nữa. Tôi muốn anh trở thành nguyên tắc đạo đức trong công việc của tôi.”
Anh nắm lấy tay Mộc Thanh, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, mang tính chất lời thề hơn là một hành động lãng mạn. Đó là một cam kết cá nhân: Cố Ngôn muốn Mộc Thanh là ngọn hải đăng dẫn lối cho đạo đức trong sự nghiệp của anh.
Sự chân thành trong lời hứa của Cố Ngôn đã làm tan chảy sự phòng bị cuối cùng của Mộc Thanh. Anh đáp lại bằng một cái siết tay nhẹ nhàng, chấp nhận trở thành người gìn giữ đạo đức cho Tòa Tháp Vĩnh Cửu và cho Cố Ngôn.