MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếp Này Ta Làm ChủChương 15

Kiếp Này Ta Làm Chủ

Chương 15

629 từ · ~4 phút đọc

Sự kiện "Dòng nước" không chỉ mang lại nước cho cánh đồng mà còn mang đến cho Diệp Thảo một cơ hội không ngờ tới. Sáng hôm sau, một chiếc xe Bentley màu đen bóng loáng đỗ trước Trạm Xanh. Bước xuống xe là một người đàn ông trẻ trung, toát ra khí chất lạnh lùng nhưng đầy quyền lực – Lâm Hoàng, người đứng đầu quỹ đầu tư Hướng Dương.

Kiếp trước, Lâm Hoàng là một "huyền thoại" trong giới tài chính, một người chưa bao giờ đầu tư thất bại. Sự xuất hiện của anh ta ở đây, vào thời điểm này, khiến Thảo hiểu rằng quy mô của cô đã bắt đầu lọt vào mắt xanh của những con cá mập thực sự.

“Cô Diệp Thảo, cách cô dùng truyền thông để lật ngược thế cờ rất thông minh.” – Lâm Hoàng đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm tư của cô gái đối diện. “Tôi muốn đầu tư 5 tỷ đồng để cô mở rộng chuỗi Trạm Xanh lên 20 cửa hàng trong vòng một năm. Đổi lại, tôi muốn 40% cổ phần.”

Gia Khiêm đứng bên cạnh kinh ngạc đến mức đánh rơi cả túi hạt giống. 5 tỷ đồng ở năm 2012 là một con số khổng lồ. Nhưng Thảo chỉ mỉm cười, bình thản rót một chén trà xanh:

“Cảm ơn anh Lâm đã đánh giá cao. Nhưng 40% cổ phần cho 5 tỷ là cái giá quá đắt. Tôi chỉ có thể đưa anh 15%, và anh phải giúp tôi kết nối với các đối tác cung ứng bao bì sinh học từ nước ngoài. Thứ tôi thiếu không chỉ là tiền, mà là một hệ sinh thái.”

Cuộc đàm phán kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ. Lâm Hoàng từ ngạc nhiên đến thích thú, rồi cuối cùng là nể phục trước kiến thức quản trị và tầm nhìn vượt thời đại của Thảo. Cuối cùng, một thỏa thuận được ký kết với 20% cổ phần cho 7 tỷ đồng – một thắng lợi áp đảo của Diệp Thảo.

Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp lan tỏa thì bi kịch ập đến. Trên đường đưa Lâm Hoàng ra bến xe về thành phố, một chiếc xe tải chở cát bất ngờ mất lái, lao thẳng về phía xe của Thảo với tốc độ kinh hồn.

“Thảo! Cẩn thận!” – Gia Khiêm từ phía sau lao tới, đẩy mạnh Thảo ra khỏi quỹ đạo của chiếc tử thần.

Tiếng va chạm chát chúa vang lên. Chiếc xe tải lật nghiêng, bụi đất mù mịt. Thảo ngã nhào xuống vệ đường, cánh tay trầy xước rướm máu, nhưng cô kịp nhìn thấy gã tài xế xe tải bỏ chạy vào rừng tràm, và trên bắp tay gã có hình xăm một con bọ cạp – dấu ấn của những kẻ làm việc cho ông Đại.

Gia Khiêm nằm bất động trên vũng máu, tay vẫn còn nắm chặt vạt áo của Thảo. Lâm Hoàng đứng đó, gương mặt lạnh lùng thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự phẫn nộ tột cùng.

Thảo lảo đảo đứng dậy, nhìn Gia Khiêm, rồi nhìn về phía gã tài xế đang khuất dần. Đôi mắt cô không còn sự bình tĩnh nữa, mà rực lên một ngọn lửa căm hờn.

“Thịnh, ông Đại, Diệp Linh... Các người đã ép tôi phải dùng đến cách này.”

Cô không gọi cấp cứu trước, mà gọi vào một số điện thoại bí mật mà cô đã ghi nhớ suốt mười mấy năm – số của một điều tra viên phòng chống tội phạm kinh tế mà kiếp trước cô từng là nhân chứng quan trọng. Đã đến lúc không chỉ là phòng thủ, cô sẽ chủ động quét sạch lũ sâu mọt này.