Chỉ một tuần sau khi Thảo ký xong hợp đồng thuê đất với hơn 30 hộ dân, một sự cố nghiêm trọng xảy ra. Con kênh dẫn nước chính từ sông vào vùng hạ lưu bất ngờ bị chặn lại bởi một dự án “nâng cấp hệ thống thủy lợi” đột xuất do một công ty xây dựng lạ mặt thi công.
Cánh đồng vừa mới gieo sạ của Gia Khiêm bắt đầu nứt nẻ dưới cái nắng như đổ lửa. Nước sông thì ngay trước mắt, nhưng kênh dẫn bị lấp kín bởi đá hộc và bùn đất.
“Thảo! Bọn chúng thâm hiểm quá. Dự án này ghi là sửa chữa trong ba tháng. Lúa của mình không đợi được ba ngày đâu!” – Gia Khiêm chạy về Trạm xanh, mồ hôi đầm đìa, giọng nói lạc hẳn đi.
Thảo nhìn bản đồ thủy lợi, đôi mắt cô nheo lại. Cô biết đây là đòn hiểm của Trần Thế và Phạm Thịnh. Chúng muốn dùng “quy trình hành chính” để bóp chết cô. Nếu cô tự ý phá công trình để lấy nước, cô sẽ vi phạm pháp luật. Nếu cô ngồi yên, toàn bộ vốn liếng và lòng tin của bà con sẽ tan tành.
“Anh Khiêm, đừng cuống. Chúng ta không dùng sức người đấu với máy xúc. Chúng ta dùng chính cái bẫy của chúng để phản đòn.”
Thảo lập tức liên lạc với bà Thanh Tâm. Cô nhờ bà giới thiệu một phóng viên chuyên mảng môi trường và xã hội của tờ báo tỉnh. Đồng thời, cô tổ chức một buổi “tham quan cánh đồng” cho các em học sinh tiểu học tại thị xã – những đứa trẻ vốn là con em của các vị khách hàng tại Trạm xanh.
Ngày hôm sau, tiêu đề báo tỉnh giật tít: “Dự án thủy lợi mờ ám bức tử cánh đồng sạch và ước mơ của trẻ thơ”.
Hình ảnh những đứa trẻ cầm những cây lúa héo rũ, đứng bên cạnh dòng kênh bị lấp bởi những khối đá thải công nghiệp bẩn thỉu đã gây ra một làn sóng phẫn nộ trong dư luận. Người ta bắt đầu đặt câu hỏi: Tại sao một dự án sửa chữa lại dùng phế thải công nghiệp để lấp kênh? Công ty thi công đó là ai mà lại liên quan mật thiết đến tập đoàn của ông Đại?
Áp lực dư luận quá lớn khiến chính quyền cấp huyện phải vào cuộc thanh tra khẩn cấp. Kết quả phát hiện công ty thi công không có giấy phép hợp lệ và đang đổ thải trái phép. Con kênh buộc phải khai thông ngay lập tức.
Đêm đó, khi tiếng nước chảy róc rách trở lại trên các thửa ruộng, bà con nông dân hò reo ăn mừng như hội. Thảo đứng trên bờ đê, cảm nhận hơi nước mát lạnh phả vào mặt.
“Thảo, cô thực sự là một thiên tài về tâm lý đám đông.” – Gia Khiêm đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn cô đầy ngưỡng mộ pha lẫn một chút cảm xúc kỳ lạ.
“Không đâu anh Khiêm. Tôi chỉ là một người đã từng nếm trải cảm giác bị dồn vào đường cùng quá nhiều lần mà thôi.” – Thảo khẽ đáp, giọng cô thoáng buồn.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại cầm tay của Thảo vang lên. Một số lạ từ thành phố.
“Chào cô Diệp Thảo. Tôi là Lâm Hoàng, chủ sở hữu của quỹ đầu tư mạo hiểm ‘Hướng Dương’. Tôi rất ấn tượng với cách cô giải quyết vụ dòng nước. Cô có muốn nói chuyện về một chuỗi cửa hàng thực phẩm sạch phủ khắp miền Nam không?”
Thảo siết chặt điện thoại. Lâm Hoàng – nhân vật quyền lực nhất giới đầu tư kiếp trước, người mà cô từng chỉ có thể nhìn thấy qua tivi. Sự xuất hiện của anh ta sớm hơn dự kiến của cô đến tận 5 năm.