Dự án cải tạo đất mặn tại vùng hạ lưu đang bước vào giai đoạn quyết định. Những mầm lúa đầu tiên đã bắt đầu vươn mình, xanh mướt trên nền đất mà trước đó ai cũng bảo là "đất chết". Thế nhưng, sự thành công của Diệp Thảo lại như một cái gai đâm sâu vào mắt Phạm Thịnh.
Đêm đó, trời bỗng đổ mưa dông dữ dội. Gió rít từng hồi qua mái lá của trạm thực nghiệm. Thảo đang cùng Gia Khiêm rà soát lại nhật ký canh tác thì đột nhiên, tiếng chó sủi vang dội từ phía kho chứa vật tư đầu bến sông.
"Có chuyện rồi!" – Gia Khiêm vơ vội chiếc đèn pin, lao mình vào màn mưa. Thảo cũng nhanh chóng đuổi theo, tim cô đập liên hồi. Một linh cảm không lành ập đến.
Khi cả hai chạy đến kho vật tư, một mùi hôi nồng nặc của hóa chất độc hại bốc lên, át cả vị thanh khiết của mưa. Dưới ánh đèn pin loang loáng, Thảo bàng hoàng thấy hai bóng đen đang vội vã đổ những can chất lỏng màu đen sẫm trực tiếp xuống con kênh dẫn nước vào toàn bộ cánh đồng lúa sạch.
"Đứng lại!" – Gia Khiêm hét lớn, lao tới vật lộn với một tên trong số đó.
Thảo không chút do dự, cô cầm một chiếc xẻng gần đó, chặn đường tên còn lại. Dưới ánh chớp rạch ngang trời, cô nhận ra gương mặt của kẻ đang run rẩy: Đó là một gã tay sai thân cận của Phạm Thịnh.
"Các người điên rồi sao? Đổ thuốc diệt cỏ nồng độ cao xuống đây là giết chết cả vùng này!" – Thảo gào lên, đôi mắt cô rực cháy sự giận dữ.
Tên kia hoảng sợ vứt can hóa chất, định bỏ chạy nhưng đã bị bà con nông dân — những người đã cảnh giác trực đêm theo lời dặn của Thảo — vây kín từ lúc nào.
Trong lúc hỗn loạn, tên còn lại bất ngờ rút ra một con dao găm, lao thẳng về phía Thảo để mở đường máu.
"Thảo, cẩn thận!" – Gia Khiêm bỏ mặc tên mình đang giữ, lao đến chắn trước mặt cô. Một tiếng xoẹt lạnh lùng vang lên. Cánh tay Gia Khiêm bị một vết chém sâu, máu bắt đầu tuôn ra, hòa lẫn với nước mưa đen kịt.
Nhìn thấy máu của người đồng hành rơi xuống, Diệp Thảo như biến thành một con người khác. Cô nhớ về cái chết tức tưởi của mình ở kiếp trước, nhớ về sự độc ác của những kẻ này. Cô không lùi bước mà cầm chiếc xẻng giáng một cú chí mạng vào chân tên hung thủ, khiến hắn ngã quỵ.
Sáng hôm sau, khi công an xã áp giải hai kẻ thủ ác đi, Thảo đứng bên bờ kênh, nhìn dòng nước đen ngòm đang đe dọa hàng chục héc-ta lúa. Gia Khiêm đang được y tá băng bó, sắc mặt xanh xao nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng cho công trình của họ.
"Thảo, nếu chúng ta không xử lý dòng nước này ngay, mười giờ tới lúa sẽ chết sạch," Gia Khiêm thều thào.
Thảo quay sang nhìn anh, ánh mắt cô lạnh lùng đến đáng sợ: "Chúng sẽ không thắng được đâu. Chúng muốn hủy hoại đất, tôi sẽ dùng chính hành động này để hủy hoại danh tiếng của chúng. Anh Khiêm, hãy chuẩn bị máy bơm và than hoạt tính. Còn tôi, tôi sẽ mang số hóa chất thu được này lên thẳng văn phòng tập đoàn của Phạm Thịnh."
Đòn hiểm của Phạm Thịnh không làm Thảo gục ngã, ngược lại, nó đã kích hoạt con sư tử đang ngủ yên trong người cô gái trọng sinh. Cuộc chiến này, giờ đây không chỉ là cứu đất, mà là cuộc chiến loại bỏ những "mầm độc" ra khỏi xã hội.