Trịnh Diệp Linh đứng đó, giữa những rổ tre đựng rau củ mộc mạc và mùi thơm nồng nàn của gạo mới, trông lạc lõng như một nhành hoa nhựa đặt giữa cánh đồng. Chiếc váy ren trắng đắt tiền và mùi nước hoa nồng nặc của cô ta xộc thẳng vào khứu giác của Thảo, gợi lại cái mùi hương cay nghiệt trong căn phòng bệnh định mệnh ở kiếp trước.
Diệp Linh vốn là con của một người bạn cũ của ông Ba, mồ côi từ nhỏ và được gia đình Thảo nhận nuôi từ năm mười tuổi. Kiếp trước, Thảo luôn nhường nhịn Linh, từ chiếc áo mới đến cả cơ hội đi học đại học trên thành phố, để rồi cuối cùng nhận lại sự phản bội tàn nhẫn nhất.
“Chị Hai, nhìn chị vất vả thế này em xót xa quá.” – Linh dùng ngón tay sơn sửa kỹ lưỡng khẽ gẩy một bó rau muống, vẻ mặt đầy sự ghê tởm kín đáo. “Sao chị không nghe lời anh Thịnh, bán quách cái kho cũ kỹ đó đi rồi lên thành phố em lo cho một công việc văn phòng nhẹ nhàng? Đàn bà con gái mà suốt ngày lấm lem bùn đất, sau này ai thèm lấy?”
Thảo thong thả phủi tay, ánh mắt cô bình thản đến lạ lùng. Cô nhìn thẳng vào đứa em gái nuôi, người mà giờ đây cô đã nhìn thấu tận tâm can:
“Đất sạch thì mới nuôi được người sạch, Linh ạ. Chị thà lấm lem bùn đất mà đêm nằm ngủ ngon, còn hơn mặc lụa là mà trong lòng đầy tính toán, lo sợ người ta phát hiện ra những chuyện bẩn thỉu mình làm.”
Nụ cười trên môi Diệp Linh cứng đờ lại. Cô ta nhận thấy sự thay đổi rõ rệt ở Diệp Thảo. Thảo của ngày xưa sẽ chỉ im lặng hoặc cười hiền hòa cho qua, nhưng Thảo của hiện tại lại sở hữu một đôi mắt sắc sảo như nhìn thấu mọi ngõ ngách trong linh hồn cô ta.
“Chị nói gì em không hiểu.” – Linh lấy lại vẻ ngây thơ thường ngày. “Em chỉ muốn tốt cho chị và cha thôi. Anh Thịnh nói chị đang kết giao với những thành phần không rõ lai lịch, lại còn bày đặt làm mô hình nông nghiệp gì đó rất viển vông. Chị coi chừng bị người ta lừa hết vốn liếng đấy.”
Nói đoạn, Linh liếc nhìn Gia Khiêm đang đứng kiểm tra sổ sách phía sau. Gia Khiêm lúc này chỉ mặc chiếc áo thun cũ bám bụi, trông đúng chất một anh nông dân thực thụ. Linh khẽ nhếch môi khinh bỉ.
“Đây là anh Khiêm, cộng sự của chị.” – Thảo bước lại gần, đặt tay lên vai Gia Khiêm một cách tự nhiên. “Và anh ấy không viển vông. Anh ấy đang giúp chị biến những thứ bỏ đi thành vàng đấy. Còn về phần Phạm Thịnh… em nên nhắc anh ta lo cho cái chuỗi cung ứng đang bị thanh tra vì thực phẩm bẩn của anh ta đi thì hơn.”
Sắc mặt Diệp Linh thay đổi liên tục, từ trắng sang xanh. Cô ta không ngờ Thảo lại biết chuyện Phạm Thịnh đang bị "sờ gáy". Thực tế, chính Thảo đã bí mật gửi một tập hồ sơ ẩn danh về quy trình nhập gạo giả của Thịnh cho cơ quan quản lý thị trường thông qua các mối quan hệ cũ từ kiếp trước.
“Chị… chị đừng có ngậm máu phun người! Anh Thịnh làm ăn chân chính!” – Linh gắt lên, đánh rơi cả vẻ thanh lịch giả tạo.
“Chân chính hay không, thời gian sẽ trả lời.” – Thảo tiến sát lại gần Linh, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe. “Linh này, chị biết hết rồi. Chuyện em lén lút qua lại với Thịnh sau lưng chị, chuyện hai người lập mưu để cha phải ký giấy nợ… chị đều biết cả. Đừng diễn kịch trước mặt chị nữa, mệt lắm.”
Diệp Linh lùi lại một bước, hơi thở dồn dập, đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn. Cô ta không hiểu tại sao một người chị "khờ khạo" lại có thể biết được những bí mật mà cô ta và Thịnh đã giấu kín bấy lâu.
“Chị điên rồi… chị nói nhảm cái gì thế không biết!” – Linh vội vàng quay lưng, bước nhanh ra chiếc xe hơi đang chờ sẵn. “Để rồi xem, cái tiệm rau rác này của chị trụ được bao lâu!”
Chiếc xe lao đi, để lại một làn khói mịt mù. Gia Khiêm bước lại gần Thảo, ánh mắt anh đầy vẻ lo âu nhưng cũng có chút gì đó khâm phục:
“Cô em gái đó của cô… không đơn giản đâu. Ánh mắt cô ta lúc rời đi đầy oán hận.”
Thảo thở dài một hơi, sự mệt mỏi lúc này mới hiện rõ trên khuôn mặt. Cô ngồi xuống bậc thềm, nhìn những túi gạo mẫu đang nằm ngay ngắn trên kệ.
“Tôi biết chứ. Cô ta chính là loại hoa hồng có gai tẩm độc. Kiếp… ý tôi là, tính cách cô ta từ nhỏ đã thích chiếm đoạt những thứ của người khác. Nhưng lần này, tôi sẽ không để cô ta lấy đi bất cứ thứ gì, dù chỉ là một hạt gạo.”
Thảo lấy trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ mà cô vừa âm thầm lấy được từ túi xách của Linh khi hai người đứng gần nhau. Đó là một danh thiếp của một tập đoàn phân bón hóa học quốc tế lớn.
Mắt Thảo nheo lại. Cô nhớ ra rồi. Kiếp trước, chính tập đoàn này đã ký một hợp đồng "ma" với Phạm Thịnh để biến vùng đất hạ lưu thành bãi chứa chất thải hóa học núp bóng dự án nông nghiệp công nghệ cao. Hóa ra, Diệp Linh chính là kẻ môi giới, là "con thoi" kết nối những giao dịch đen tối này.
“Anh Khiêm,” – Thảo ngước nhìn Gia Khiêm, giọng cô đanh lại. “Chúng ta phải đẩy nhanh tiến độ bao tiêu đất của bà con hơn nữa. Không chỉ 5 mẫu, mà phải là toàn bộ khu vực hạ lưu. Nếu để họ chậm chân một bước, vùng đất này sẽ thực sự biến thành đất chết.”
Gia Khiêm nhìn mảnh danh thiếp, rồi nhìn dáng vẻ nhỏ bé nhưng kiên cường của Thảo dưới ánh hoàng hôn. Anh khẽ siết chặt nắm tay:
“Được, đêm nay tôi sẽ thức để hoàn thiện bản đồ vùng nguyên liệu. Chỉ cần cô tin, tôi sẽ cùng cô đi đến cùng.”
Đêm đó, Trạm xanh vẫn sáng đèn rất muộn. Thảo ngồi viết những lá thư tay gửi cho từng hộ nông dân, chia sẻ về tầm nhìn của một tương lai xanh. Cô biết, cuộc chiến với Phạm Thịnh chỉ là khởi đầu, nhưng cuộc chiến với tham vọng và sự độc địa của Diệp Linh mới là thử thách thực sự cho trái tim cô.
Ở một góc phố tối, Diệp Linh ngồi trong xe, đập mạnh tay vào vô lăng, nghiến răng lẩm bẩm: “Trịnh Diệp Thảo, để xem mạng chị lớn đến đâu!”