MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếp Này Ta Làm ChủChương 11

Kiếp Này Ta Làm Chủ

Chương 11

550 từ · ~3 phút đọc

Sau khi ký hợp đồng với bà Tâm, Thảo nhận được khoản tạm ứng đầu tiên. Thay vì mua sắm trang thiết bị đắt tiền, cô làm một việc khiến ai nấy đều bất ngờ: Cô thuê lại toàn bộ những sạp hàng bỏ hoang ở lối vào chợ thị xã.

“Con định mở tiệm tạp hóa nữa hả Thảo?” – Ông Ba lo lắng hỏi khi thấy con gái tự tay sơn sửa lại những tấm bảng gỗ cũ.

“Không cha, đây sẽ là ‘Trạm xanh’ đầu tiên của mình.” – Thảo vừa lau mồ hôi vừa cười.

Thảo nhận ra rằng, bán gạo cho bếp ăn công nghiệp là để có "vốn lớn", nhưng để xây dựng đế chế bán lẻ, cô phải chạm được tới túi tiền của những bà nội trợ. Cô không trang trí cửa hàng sang trọng, mà dùng những lờ, sọt, rổ tre để đựng hàng. Rau củ từ ruộng của Gia Khiêm được bó bằng lá chuối, gạo được đóng vào hũ sành.

Ngày khai trương "Trạm xanh Diệp Thảo", cô không giảm giá, mà thực hiện chương trình: “Đổi rác thải nhựa lấy rau sạch”.

Một bà nội trợ xách một túi vỏ chai nhựa cũ đến, rụt rè hỏi: “Cái này đổi được rau thiệt hả cô?” Thảo tươi cười: “Dạ thiệt bác, bác mang 10 chai nhựa, cháu gửi bác một bó rau muống nước và một túi gạo mẫu. Nhà mình bớt rác, bụng mình thêm sạch bác ạ!”

Chiêu thức Marketing độc đáo này lập tức gây sốt ở thị xã nhỏ. Người ta kéo đến không chỉ vì rau sạch, mà vì sự tò mò và cảm giác được làm điều tốt. Thảo đứng ở cửa, tỉ mỉ hướng dẫn khách cách phân biệt gạo thật – giả, rau phun thuốc và rau hữu cơ.

Trong khi đó, Gia Khiêm bắt đầu tuyển thêm những thanh niên thất nghiệp trong làng về huấn luyện kỹ thuật canh tác mới. Anh trở thành "tổng tư lệnh" vùng nguyên liệu, còn Thảo là "tổng tư lệnh" thị trường.

Tối muộn, khi cửa hàng đã vãn khách, Gia Khiêm ghé qua, gửi cho Thảo một túi ngô nướng nóng hổi. Hai người ngồi trên bậc thềm đá, nhìn dòng người qua lại trên phố. “Thảo này, tôi thấy cô không giống một cô gái 22 tuổi chút nào.” – Gia Khiêm đột ngột lên tiếng. “Ánh mắt cô... đôi khi như đã nhìn thấu hết thảy sự đời.”

Thảo khựng lại, trái tim đập nhanh một nhịp. Cô nhìn vào đôi mắt chân thành của Khiêm, định nói gì đó thì thấy bóng dáng một người phụ nữ sang trọng bước xuống từ chiếc xe hơi sang trọng trước cửa hàng.

Đó không phải là bà Tâm. Đó là Trịnh Diệp Linh – đứa em gái nuôi kiếp trước đã cùng Phạm Thịnh đẩy cô vào đường cùng. Linh nhìn cửa hàng của Thảo với vẻ khinh khỉnh, nhưng sâu trong mắt lại là sự đố kỵ không giấu giếm.

“Chị Hai, lâu rồi không gặp. Nghe nói chị đang làm ‘bà chủ’ hàng rau, em đến ủng hộ đây.” – Linh cười nhạt, tay mân mê chiếc túi hiệu đắt tiền.

Thảo siết chặt túi ngô nướng trong tay. Kẻ thù thực sự đã bắt đầu lộ diện đầy đủ.