Ông Ba ngẩn người, bàn tay cầm chiếc bút bi Thiên Long cũ kỹ khựng lại giữa không trung. Ông nhìn con gái, gương mặt đầy vẻ ngạc nhiên:
“Sao vậy Thảo? Thằng Thịnh bảo đây là vốn hỗ trợ nông nghiệp, lãi suất thấp hơn ngân hàng nhiều. Nó nói nó thương con, muốn giúp nhà mình mở rộng kho bãi nên mới tìm được mối này cho cha.”
Nhìn nụ cười chân chất, tin người của cha, lòng Diệp Thảo thắt lại. Kiếp trước, chính sự tử tế không phòng bị này đã biến ông thành miếng mồi ngon cho bầy sói. Cô bước tới, không chút do dự, giật lấy tờ giấy trên bàn rồi xé toạc làm đôi trước sự ngỡ ngàng của ông cụ.
“Thảo! Con làm cái gì vậy?” – Ông Ba hốt hoảng đứng bật dậy.
“Cha, con không cho phép cha ký bất cứ thứ gì liên quan đến Phạm Thịnh.” – Thảo gằn từng chữ, đôi mắt cô rực cháy một sự quyết liệt mà ông Ba chưa từng thấy ở đứa con gái vốn dĩ dịu dàng của mình. “Hợp đồng này không phải là hỗ trợ, nó là một cái bẫy. Nếu cha ký, ba tháng sau người ta sẽ đến siết cái kho này, rồi cả mảnh đất bến sông này cũng không còn.”
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm nhưng mang theo vẻ giả tạo vang lên từ phía cửa kho:
“Thảo à, em nói vậy là hiểu lầm anh rồi. Anh chạy vạy khắp nơi mới xin được suất vay này cho bác Ba, sao em lại nặng lời như thế?”
Phạm Thịnh bước vào. Hắn của năm 2012 nhìn trẻ trung, thư sinh trong chiếc áo sơ mi trắng đóng thùng phẳng phiu. Vẻ ngoài đạo mạo đó đã từng lừa gạt Thảo suốt mười mấy năm trời, khiến cô tin rằng hắn là bến đỗ bình yên nhất. Nhưng giờ đây, nhìn thấy khuôn mặt đó, Thảo chỉ thấy một cảm giác buồn nôn mãnh liệt.
Hắn tiến lại gần, định đưa tay vuốt tóc Thảo như mọi khi, nhưng cô lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo như dao găm khiến tay hắn khựng lại giữa chừng.
“Hiểu lầm?” – Thảo nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai cay đắng. “Anh nói đây là vay tín dụng nông nghiệp, nhưng tại sao trong điều khoản phụ lại ghi rõ: ‘Nếu quá hạn bảy ngày, bên cho vay có quyền phát mại tài sản thế chấp mà không cần thông qua tòa án’? Anh nghĩ cha tôi già yếu, không đọc được những dòng chữ nhỏ xíu ở trang cuối sao?”
Phạm Thịnh hơi biến sắc. Hắn không ngờ một Diệp Thảo vốn chỉ biết quanh quẩn với bao gạo, sạp rau lại có thể nhìn ra kẽ hở pháp lý mà hắn đã cẩn thận che giấu. Hắn gượng cười, vội vàng giải thích:
“Đó… đó chỉ là thủ tục hành chính thôi mà. Anh bảo đảm với em…”
“Sự bảo đảm của anh không đáng giá một xu.” – Thảo ngắt lời, cô quay sang cha, giọng nói trở nên mềm mỏng nhưng kiên định. “Cha, con vừa học được một cách làm ăn mới. Chúng ta không cần vay tiền để mở rộng kho. Chúng ta sẽ thay đổi cách bán. Thay vì chờ thương lái đến ép giá, chúng ta sẽ tự mang gạo sạch đến tận cửa nhà người ta.”
Ông Ba nhìn con gái, rồi lại nhìn Phạm Thịnh đang đứng ngây người. Sự lạ lẫm trong phong thái của Thảo khiến ông vô thức đặt niềm tin vào cô.
“Thôi cậu Thịnh ạ.” – Ông Ba chậm rãi thu dọn lại mặt bàn. “Con Thảo nó đã không ưng thì tôi cũng không ký nữa. Cảm ơn cậu đã vất vả.”
Sắc mặt Phạm Thịnh tối sầm lại. Kế hoạch mà hắn và người của "tập đoàn phía sau" dày công sắp đặt bỗng chốc tan tành vì sự thay đổi kỳ lạ của Diệp Thảo. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, pha lẫn một chút tức giận ngầm.
“Được, nếu em đã tự tin như vậy thì anh chúc em thành công. Chỉ sợ đến lúc nợ nần bủa vây, em lại phải hối hận.”
Hắn quay lưng bỏ đi, không quên để lại một cái nhìn đầy đe dọa. Thảo nhìn theo bóng lưng đó, bàn tay cô siết chặt đến mức móng tay găm vào da thịt. Hối hận? Kiếp trước cô đã nếm đủ rồi. Kiếp này, người phải nếm mùi vị đó chính là hắn.
Khi bóng dáng Phạm Thịnh khuất hẳn, Thảo quay sang nhìn những bao gạo nằm im lìm trong kho. Cô biết, việc xé bản hợp đồng chỉ là bước đầu tiên. Để bảo vệ được gia đình, cô phải nhanh chóng tạo ra dòng tiền, phải biến cái kho hàng cũ kỹ này thành một "đế chế" mà không kẻ nào dám xem thường.
“Thảo này…” – Ông Ba ngập ngừng. “Con nói cách làm mới… là cách gì? Nhà mình xưa nay chỉ biết bán sỉ cho mối lái thôi mà.”
Thảo mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng đầy toan tính:
“Cha yên tâm. Sáng mai cha cho con mượn chiếc xe lôi cũ. Con sẽ cho cha thấy, hạt gạo của cánh đồng mình đáng giá hơn những gì thương lái trả nhiều lần.”
Đêm đó, dưới ánh đèn dầu leo lét ở bến sông, Diệp Thảo thức trắng. Cô vẽ ra sơ đồ các khu chợ dân sinh và những hộ gia đình giàu có ở thị xã. Cô không chỉ bán gạo, cô sẽ bán sự "tử tế" và "an tâm" – thứ mà trong thời đại thực phẩm bẩn bắt đầu tràn lan này, tiền cũng khó lòng mua được.