MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếp Này Ta Làm ChủChương 3

Kiếp Này Ta Làm Chủ

Chương 3

860 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn bảng lảng trên mặt sông, Diệp Thảo đã dậy từ lúc bốn giờ. Cô không chọn những loại gạo đại trà thường thấy, mà tỉ mẩn vào tận góc kho, chọn ra loại gạo thơm giống cũ mà cha cô vẫn luôn giữ gìn – loại gạo hạt nhỏ, bóng, khi nấu lên có mùi thơm dịu như hương lúa non.

Cô dùng những chiếc túi giấy mộc mạc, tự tay đóng gói từng túi 5kg. Trên mỗi túi, cô dùng bút mực viết nắn nót: “Gạo nhà ông Ba – Vị ngọt từ phù sa sông Hậu”. Những dòng chữ không quá cầu kỳ, nhưng lại mang một hơi ấm chân thành giữa cái thời đại mà người ta bắt đầu đóng gói mọi thứ trong nhựa và nilon.

“Thảo à, con định chở đi đâu mà sớm vậy?” – Ông Ba vừa ngáp vừa đẩy cửa bước ra, trên tay vẫn cầm chiếc đèn pin.

“Con lên phố thị xã, cha ạ. Cha cứ tin con.” – Thảo vừa nói vừa dắt chiếc xe lôi cũ ra cổng. Chiếc xe lách cách kêu lên những tiếng khô khốc, nhưng trong mắt Thảo, nó chính là "chiến mã" khởi đầu cho đế chế của mình.

Thị xã vào buổi sớm nhộn nhịp một cách hối hả. Thảo không vào chợ đầu mối – nơi các tiểu thương đang la hét trả giá từng đồng. Cô chọn đứng ở góc ngã tư dẫn vào khu dân cư cao cấp mới nổi, nơi những người phụ nữ nội trợ kỹ tính thường đi tập thể dục sáng.

“Gạo sạch nhà trồng đây ạ! Gạo thơm không hóa chất, ăn một bát nhớ một đời đây!”

Giọng Thảo trong trẻo nhưng vang vọng, thu hút không ít sự chú ý. Tuy nhiên, giữa phố xá đông đúc, người ta chỉ nhìn cô bằng ánh mắt tò mò rồi lướt qua. Một giờ, rồi hai giờ trôi qua, nắng bắt đầu gắt trên vai áo sờn, nhưng Thảo vẫn đứng đó, kiên nhẫn và mỉm cười.

Đúng lúc cô định thay đổi vị trí, một chiếc xe đạp cũ dừng lại trước xe lôi. Người đàn ông ngồi trên xe trông khá kỳ lạ: mặc bộ đồ bảo hộ lao động dính đầy bùn đất, gương mặt sạm nắng nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ và thông tuệ. Anh ta cầm một túi gạo của Thảo lên, đưa lên mũi ngửi, rồi bất ngờ bốc một nắm gạo nhỏ, quan sát cực kỳ kỹ lưỡng.

“Giống lúa mùa sáu tháng, không dùng phân hóa học, đúng không?” – Người đàn ông lên tiếng, giọng trầm và ấm.

Thảo khựng lại. Ở cái thị xã nhỏ này, rất hiếm người chỉ nhìn qua mà biết được kỹ thuật canh tác của nhà cô. Cô gật đầu: “Dạ đúng. Đây là giống lúa cha tôi giữ từ đời nội, mỗi năm chỉ làm một vụ, năng suất thấp nhưng hạt gạo rất lành.”

Người đàn ông khẽ mỉm cười, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng: “Hóa ra vẫn còn người chịu làm cái thứ ‘lỗ vốn’ này. Tôi là Lê Gia Khiêm, một kẻ đang đi tìm những hạt giống bị bỏ quên.”

Gia Khiêm không mua một túi, anh mua toàn bộ số gạo trên xe lôi của Thảo. Anh nói anh đang làm một dự án nghiên cứu về phục hồi đất, và anh cần những hạt gạo "thuần khiết" như thế này để chứng minh giá trị của nông sản sạch.

“Cô gái, cách cô làm thương hiệu bằng túi giấy và chữ viết tay rất hay. Nhưng nếu muốn đi xa, cô cần một vùng nguyên liệu ổn định hơn là một kho gạo cũ.” – Gia Khiêm để lại một mẩu giấy nhỏ có ghi số điện thoại trước khi đi. “Nếu một ngày cô muốn trồng lại cả một cánh đồng như thế này, hãy gọi tôi.”

Thảo nhìn theo bóng lưng của Gia Khiêm, lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Kiếp trước, cô chưa từng gặp người này. Có lẽ vì cô đã thay đổi quyết định, nên những nhân duyên mới cũng bắt đầu xuất hiện.

Số tiền bán gạo đầu tiên nằm gọn trong túi áo, nóng hổi và nặng trĩu niềm tin. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, khi Thảo vừa đẩy xe quay về đến đầu bến sông, cô đã thấy một nhóm người lạ mặt đang đứng vây quanh kho hàng của cha.

Tiếng quát tháo vang lên, và Thảo nhận ra giọng nói chát chúa của mụ chủ nợ dưới trướng Phạm Thịnh:

“Ông Ba, hôm nay ông không ký giấy vay tiền thì cũng phải trả nợ ngay cái khoản tiền phân bón vụ trước cho chúng tôi. Đừng có tưởng xé hợp đồng là xong chuyện!”

Thảo nghiến răng, đôi bàn tay siết chặt lấy tay lái xe lôi. Kẻ thù đến nhanh hơn cô tưởng, nhưng cô của hiện tại, không còn là đứa con gái chỉ biết đứng sau lưng cha mà khóc nữa.

“Cha, để con lo!” – Thảo lớn tiếng, đẩy chiếc xe lôi lao thẳng về phía đám đông đang gây hấn.