MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếp Này Ta Làm ChủChương 4

Kiếp Này Ta Làm Chủ

Chương 4

881 từ · ~5 phút đọc

Mụ chủ nợ tên Thêu, người đàn bà có khuôn mặt đầy phấn nhưng đôi mắt sắc lẹm như dao cạo, đang vung vẩy xấp hóa đơn trước mặt ông Ba. Theo sau mụ là hai gã thanh niên xăm trổ, vẻ mặt bặm trợn, đứng khoanh tay tạo thế uy hiếp.

“Ông Ba à, nể tình chỗ quen biết bấy lâu tôi mới để ông nợ tiền phân bón, tiền thuốc. Giờ ông định quỵt bằng cách xé hợp đồng của cậu Thịnh hả? Đâu có dễ ăn của ngoại vậy ông già!” – Mụ Thêu rít lên qua kẽ răng.

Ông Ba mặt mày tái mét, giọng run run: “Cô Thêu, tôi đâu có nói là quỵt. Tại con Thảo nó bảo… nó bảo từ từ rồi tính…”

“Tính cái gì mà tính!” – Thảo đẩy mạnh chiếc xe lôi chen vào giữa. Cô đứng chắn trước mặt cha, đối đầu trực diện với mụ Thêu. Khí chất của một người từng trải qua sinh tử khiến ánh mắt cô lúc này lạnh lẽo đến mức mụ Thêu phải khựng lại một nhịp.

Thảo lấy từ túi áo ra xấp tiền vừa bán gạo khi sáng, phẳng phiu và thơm mùi nắng. Cô không đưa ngay mà giơ lên trước mặt mụ:

“Tiền phân bón vụ trước của nhà tôi là bốn triệu hai trăm nghìn đồng. Tôi nhớ không lầm thì hạn trả vẫn còn ba ngày nữa mới tới. Sao hôm nay bà lại kéo người đến đây làm loạn? Định dùng luật rừng để ép cha tôi ký giấy nợ mới cho Phạm Thịnh à?”

Mụ Thêu hơi lúng túng, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ trơ tráo: “Hạn với chả định! Tao thấy nhà mày sắp phá sản nên tao đi thu hồi nợ sớm, có sao không?”

“Có sao đấy.” – Thảo bước lên một bước, ép mụ Thêu lùi lại. “Bà nghe cho kỹ đây. Tiền tôi có đủ, nhưng tôi sẽ không trả ở đây. Cha, cha lấy cho con cuốn sổ ghi chép nợ cũ ra đây. Có sự chứng kiến của bà con lối xóm, chúng ta sẽ trả đủ, ký nhận rõ ràng từng đồng.”

Lúc này, những tiểu thương và bà con quanh bến sông nghe ồn ào cũng đã bắt đầu tụ tập lại. Thảo cố tình nói lớn để mọi người cùng nghe:

“Bà con xem, nhà tôi làm ăn xưa nay uy tín, chưa thiếu ai một đồng. Vậy mà người ta cậy thế, kéo giang hồ đến ép cha tôi ký giấy nợ quỷ quái gì đó để chiếm cái kho này. Hôm nay tôi trả đủ tiền, từ nay về sau, nhà họ Trịnh chúng tôi không bao giờ dây dưa với loại làm ăn thất đức này nữa!”

Tiếng xì xào bàn tán nổi lên. Mụ Thêu bắt đầu cảm thấy bất lợi khi bị hàng chục ánh mắt đổ dồn vào. Mụ không sợ ông Ba hiền lành, nhưng mụ bắt đầu sợ con nhỏ Thảo này – cái cách nó nói chuyện vừa có lý vừa có uy, lại nắm thóp được âm mưu phía sau.

Dưới sự chứng kiến của mọi người, Thảo đếm đủ số tiền trao tận tay mụ Thêu, bắt mụ phải ký vào giấy biên nhận đã thu đủ nợ. Khi mụ cầm tiền định rút lui, Thảo lạnh lùng bồi thêm một câu:

“Về nhắn với Phạm Thịnh, trò bẩn này cũ rồi, đừng diễn lại nữa. Cái kho này, cả bến sông này, tôi sẽ giữ. Và sớm thôi, chính các người mới là kẻ phải đi vay từng đồng để sống qua ngày.”

Mụ Thêu hậm hực bỏ đi, không quên để lại một cái nhìn đầy thù hận. Đám đông dần tản ra, chỉ còn lại hai cha con giữa kho hàng vắng lặng. Ông Ba nhìn con gái, đôi mắt già nua đỏ hoe, giọng đầy lo lắng:

“Thảo ơi, sao con liều thế? Lỡ bọn nó làm càn thì sao? Với lại, số tiền này… sao con có nhiều vậy?”

Thảo cầm lấy đôi bàn tay khô gầy của cha, mỉm cười trấn an: “Đây là tiền con bán gạo ‘lỗ vốn’ mà cha nói đấy. Cha thấy không, hạt gạo mình quý, người ta sẵn sàng trả giá cao. Từ nay, cha đừng nghe lời ai hết, cứ nghe con.”

Tối hôm đó, Thảo ngồi một mình bên bến sông, nhìn những vệt dầu loang trên mặt nước phản chiếu ánh trăng. Cô lấy mẩu giấy có số điện thoại của Gia Khiêm ra xem. Cô biết, trả được nợ chỉ là bước cầm cự. Để thực sự lật ngược thế cờ với Phạm Thịnh và tập đoàn đứng sau hắn, cô cần một đồng minh có kiến thức chuyên môn về đất đai và giống cây trồng.

Ánh mắt Diệp Thảo nhìn về phía những cánh đồng tối om xa xăm. Kiếp trước, nơi đó bị biến thành nhà máy hóa chất gây ô nhiễm trầm trọng. Kiếp này, cô sẽ biến nó thành một màu xanh bất tận của những mùa màng tử tế.

Cô nhấc chiếc điện thoại bàn cũ kỹ lên, bấm dãy số của Gia Khiêm.

“Alo, anh Khiêm phải không? Tôi là Diệp Thảo, người bán gạo sáng nay đây. Anh nói đúng, tôi muốn trồng lại cả một cánh đồng.”