MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếp Này Ta Làm ChủChương 6

Kiếp Này Ta Làm Chủ

Chương 6

826 từ · ~5 phút đọc

Sau khi Phạm Thịnh và ông Đại hậm hực bỏ đi, Gia Khiêm nhìn Thảo bằng ánh mắt đầy thắc mắc: "Sao cô biết về cái nghị định đó? Ngay cả tôi là người trong ngành cũng mới chỉ nghe phong thanh."

Thảo mỉm cười nhạt, ánh mắt xa xăm: "Trời cao luôn có mắt, những kẻ làm ác thường để lại dấu vết, chỉ là chúng ta có để ý hay không thôi." Cô không thể nói rằng mình đã sống qua một đời và chứng kiến cảnh vùng đất này bị bức tử ra sao.

"Nhưng anh Khiêm à," Thảo tiếp lời, giọng trở nên nghiêm túc, "Ông Đại nói đã đặt cọc với xã, đó không phải lời nói suông đâu. Nếu chúng ta không hành động nhanh, những người nông dân ở đây vì cái lợi trước mắt, vì vài triệu tiền đền bù mà bán đất, thì coi như chúng ta mất trắng căn cứ điểm này."

Ngay chiều hôm đó, Thảo cùng cha mình, ông Ba, chuẩn bị một ấm trà xanh thật lớn và mấy đĩa bánh in, mời những hộ nông dân có ruộng xung quanh gốc đa cổ thụ đến họp mặt.

Bà con nông dân đến đông đủ, nhưng ai nấy đều mang vẻ mặt phân vân. Ông Tám, người có diện tích đất lớn nhất ở đây, lên tiếng trước: "Con Thảo à, bác biết con tốt, bác cũng muốn giữ đất tổ tiên. Nhưng ông Đại kia hứa trả tiền mặt ngay lập tức, lại còn hứa cho con trai bác vào làm bảo vệ nhà máy. Nhà bác đang kẹt tiền cưới vợ cho thằng lớn, con bảo bác phải làm sao?"

Nhiều tiếng xì xào đồng tình vang lên. Đối với người nông dân, "tiền tươi thóc thật" luôn có sức nặng hơn bất kỳ lời hứa hẹn tương lai nào.

Thảo bước ra giữa vòng tròn, cô không dùng những lời lẽ đao to búa lớn. Cô cầm một nắm đất khô cằn dưới chân lên, bóp vụn: "Bà con nhìn xem, đất này đã nuôi sống bao nhiêu đời người nhà mình rồi? Ông Đại hứa cho con em chúng ta vào làm bảo vệ, công nhân. Nhưng bà con có biết, một khi nhà máy phân bón mọc lên, nước thải sẽ ngấm xuống mạch giếng bà con đang uống, khói sẽ ám vào phổi những đứa nhỏ đang tập đi không?"

Thảo ra hiệu cho Gia Khiêm. Anh bước tới, mở một tập tài liệu có những hình ảnh về các "làng ung thư" do ô nhiễm công nghiệp mà anh đã dày công sưu tầm. Những tấm hình chân thực, khốc liệt khiến không gian trở nên im phăng phắc.

"Con không có nhiều tiền để trả ngay như ông Đại," Thảo chân thành nói, "Nhưng con cam kết: Nếu bà con góp đất vào Hợp tác xã của con và anh Khiêm, bà con vẫn là chủ của mảnh đất đó. Chúng ta trồng lúa sạch, nuôi cá sạch. Con sẽ bao tiêu toàn bộ sản phẩm với giá cao hơn thị trường 20%. Thay vì làm thuê cho kẻ phá hoại quê hương, sao chúng ta không làm chủ trên chính ruộng đồng của mình?"

Ông Ba lúc này cũng đứng dậy, đặt tay lên vai ông Tám: "Tôi với ông bạn già mấy chục năm, tôi thề lấy danh dự cả đời mình ra bảo đảm. Con Thảo nó làm là vì cái tâm, không phải vì tiền."

Sự im lặng kéo dài một lúc lâu, chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá đa. Bỗng nhiên, ông Tám đập tay xuống đùi cái "bộp": "Được! Tao tin cha con nhà mày một lần. Làm bảo vệ thì oai cái gì, hít khói độc thì tiền bao nhiêu cũng đổ vào thuốc thang. Thảo, bác theo con!"

Như một hiệu ứng dây chuyền, những cái gật đầu bắt đầu xuất hiện. Thảo thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô biết đây mới chỉ là thắng lợi bước đầu trên mặt trận tình cảm. Ngày mai, khi ông Đại và Phạm Thịnh biết tin "vồ hụt" khu đất này, chúng chắc chắn sẽ không ngồi yên.

Tối muộn, khi tiễn Gia Khiêm về, anh khẽ hỏi Thảo: "Cô lấy đâu ra vốn để bao tiêu sản phẩm với giá cao hơn 20%? Đó là một con số khổng lồ đối với một kho gạo nhỏ như của cha cô đấy."

Thảo nhìn lên ánh trăng sáng trên dòng sông, đôi mắt ánh lên sự kiên định: "Tôi không bán lẻ từng túi gạo mãi được. Tuần sau, tôi sẽ lên thành phố. Đã đến lúc tìm đến những người cũng đang 'khát' sự tử tế như chúng ta rồi."

Kiếp trước, cô từng là một chuyên gia kiểm định, cô biết rõ những chuỗi nhà hàng lớn đang đau đầu thế nào vì nguồn cung thực phẩm bẩn. Đó chính là chìa khóa để cô giải bài toán vốn này.