MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếp Này Ta Làm ChủChương 7

Kiếp Này Ta Làm Chủ

Chương 7

835 từ · ~5 phút đọc

Bốn giờ sáng, Diệp Thảo bước lên chuyến xe khách cũ kỹ chạy tuyến liên tỉnh. Cô mặc một bộ đồ giản dị nhưng tươm tất, mái tóc buộc gọn sau gáy, trong ba lô là những mẫu gạo thơm giống cũ được đóng gói kỳ công và một tập hồ sơ ghi chép các thông số kiểm định mà cô cùng Gia Khiêm đã thức trắng đêm để hoàn thiện.

Thành phố hiện ra trước mắt Thảo với vẻ hào nhoáng nhưng ngột ngạt. Khác với sự tĩnh lặng của bến sông, nơi đây là một guồng quay không ngừng nghỉ. Thảo không đến các văn phòng tổng tài cao chọc trời, nơi người ta chỉ bàn về cổ phiếu và lợi nhuận. Điểm đến của cô là "Bếp ăn Công nghiệp Thanh Tâm" – nơi cung cấp hơn mười nghìn suất ăn mỗi ngày cho các khu công nghiệp và trường học bán trú.

Thảo biết, kiếp trước, đây là đơn vị từng dính bê bối ngộ độc thực phẩm lớn nhất tỉnh chỉ vì ham rẻ mà nhập gạo ẩm mốc từ… Phạm Thịnh. Nếu cô chặn đứng được nguồn cung của hắn ngay từ bây giờ, cô vừa cứu được hàng nghìn người, vừa tạo ra "cỗ máy in tiền" cho bà con nông dân.

“Cháu chào bác, cháu muốn gặp bà Thanh Tâm để bàn về việc cung ứng gạo sạch.” – Thảo lễ phép nói với người bảo vệ già.

“Có lịch hẹn chưa? Bà Tâm bận lắm, không tiếp khách lạ đâu.” – Ông bảo vệ xua tay.

Thảo không bỏ cuộc. Cô đứng ngay cổng, dưới cái nắng gay gắt của thành phố. Cô không đứng chờ một cách vô ích, mà lấy từ túi ra một chiếc nồi cơm điện nhỏ mang theo, mượn nhờ ổ điện của một quán trà đá vỉa hè ngay sát cổng. Chỉ mười lăm phút sau, mùi hương dìu dịu, ngọt ngào của gạo mới bắt đầu lan tỏa, len lỏi qua cánh cổng sắt, át đi cả mùi khói bụi phố xá.

Bà Thanh Tâm – một người phụ nữ ngũ tuần với vẻ ngoài sắc sảo nhưng gương mặt đầy mệt mỏi – bước ra xe để đi họp. Mùi hương quen thuộc của những mùa lúa cũ khiến bà khựng lại. Nó không phải mùi thơm nồng của hóa chất hương liệu, mà là mùi của "cơm nhà".

Bà tiến lại gần cô gái trẻ đang ngồi bên nồi cơm bốc khói: “Gạo gì mà thơm vậy cháu?”

Thảo đứng dậy, bình thản xới một bát cơm trắng ngần, hạt gạo thuôn dài, bóng bẩy đưa cho bà: “Dạ, đây là gạo ‘Hồn Đất’ của bến sông nhà cháu. Bác nếm thử xem, cơm nguội vẫn còn ngọt, không cần thức ăn cũng đủ ấm lòng.”

Bà Tâm nếm một miếng. Đôi mắt bà chợt dao động. Đó là vị ngọt thanh của phù sa, vị bùi của nắng. Bà nhìn Thảo, rồi nhìn sang những túi gạo mẫu có dán nhãn viết tay: “Cháu biết bác đang đau đầu vì nguồn gạo hiện tại không đảm bảo chất lượng phải không?”

“Cháu không chỉ bán gạo,” – Thảo nhìn thẳng vào mắt bà Tâm, “Cháu bán sự an tâm cho mười nghìn suất ăn của bác. Nếu bác ký hợp đồng bao tiêu, cháu cam kết mỗi hạt gạo nấu lên đều có lý lịch sạch 100%. Nếu phát hiện một hạt gạo mốc hay hóa chất, cháu đền gấp mười lần kho hàng.”

Cuộc trò chuyện diễn ra ngay trên vỉa hè nhưng đầy sự cân não. Bà Tâm là một con cáo già trên thương trường, bà đặt ra hàng loạt câu hỏi về sản lượng, vận chuyển và giá cả. Thảo trả lời rành mạch, không vấp một chữ. Sự tự tin của cô không đến từ tiền bạc, mà đến từ sự hiểu biết sâu sắc về từng thớ đất mà Gia Khiêm đang cải tạo.

“Được, tôi sẽ cho cháu một cơ hội.” – Bà Tâm thu lại vẻ sắc sảo, khẽ mỉm cười. “Tuần sau tôi sẽ về tận bến sông xem cái kho của cha cháu. Nếu đúng như cháu nói, hợp đồng này là của cháu.”

Thảo bước đi, lòng nhẹ bẫm nhưng cũng đầy áp lực. Cô đã có đầu ra, nhưng giờ đây cô phải đối mặt với một bài toán khác: Làm sao để vận hành một chuỗi cung ứng chuyên nghiệp khi trong tay chỉ có một chiếc xe lôi cũ và vài người nông dân vừa mới tin mình?

Vừa ra đến bến xe để về nhà, điện thoại bàn ở hiệu tạp hóa gần đó réo vang gọi tên cô. Là tiếng của ông Ba, giọng ông run bần bật:

“Thảo ơi, về ngay đi con! Có người lạ đến đổ thuốc diệt cỏ xuống ruộng lúa mới gieo của nhà mình rồi!”

Mắt Thảo đanh lại. Phạm Thịnh ra tay sớm hơn cô nghĩ. Hắn định triệt hạ nguồn sống của cô ngay từ trong trứng nước.