Trong không gian sang trọng của buổi triển lãm "Ánh Sáng Cuối Ngày", tiếng nhạc cổ điển du dương vốn dĩ phải là chất xúc tác cho sự thăng hoa, nhưng giờ đây lại trở thành những âm thanh chát chúa trong tai Mộc Miên. Cô đứng sững sờ trước bức tranh "Tự Do" – tác phẩm mà cô đã dồn hết tâm huyết, mồ hôi và cả những đêm không ngủ suốt ba năm qua.
Chỉ trong vài phút cô rời đi, một xô dung môi nồng nặc đã được tạt thẳng lên mặt toan. Những mảng màu sơn dầu rực rỡ bắt đầu chảy loang lổ, biến những đường nét bay bổng thành một đống hỗn độn, nhem nhuốc như một thi thể bị tàn phá. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào. Những ánh mắt từng ngưỡng mộ giờ chỉ còn sự thương hại, thậm chí có cả những cái nhếch mép thỏa mãn từ những kẻ đối thủ vẫn luôn ghen tị với tài năng của cô.
Mộc Miên cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Chiếc ly thủy tinh trên tay cô rơi xuống, vỡ tan tành dưới sàn đá cẩm thạch. Tiếng vỡ vụn khô khốc ấy dường như là dấu chấm hết cho mọi hy vọng của một họa sĩ trẻ.
"Đừng nhìn nữa, sẽ chỉ làm em đau lòng thêm thôi."
Một giọng nói trầm thấp, điềm đạm vang lên ngay sát phía sau, mang theo hơi lạnh của sương đêm. Mộc Miên giật mình quay lại. Giữa đám đông đang hỗn loạn, Thẩm Ngôn Chi hiện ra như một sự tồn tại tách biệt hoàn toàn. Anh mặc bộ vest xám tro lịch lãm, đôi mắt kính gọng kim loại phản chiếu ánh đèn neon tạo nên một vẻ ngoài tri thức nhưng đầy xa cách. Là một chuyên gia phục chế cổ vật danh tiếng, sự xuất hiện của anh ở đây vốn đã là một điều kỳ lạ, nhưng sự bình tĩnh của anh trước cảnh tượng này còn kỳ lạ hơn.
Thẩm Ngôn Chi không nhìn vào bức tranh bị hủy hoại. Ánh mắt anh khóa chặt vào khuôn mặt tái nhợt và đôi môi đang run rẩy của Mộc Miên. Anh chậm rãi lấy chiếc khăn tay thêu thủ công trong túi áo ngực, tiến lại gần và nắm lấy bàn tay đang dính đầy vệt màu của cô.
"Đừng khóc. Màu sắc tan chảy cũng có vẻ đẹp riêng của nó. Em nhìn xem, khi mọi thứ bị phá hủy, nó mới thực sự thuộc về một mình em."
Mộc Miên ngước đôi mắt nhòe lệ lên nhìn anh, giọng cô lạc đi trong tiếng nấc: "Nhưng đó là tất cả những gì tôi có... Thế giới của tôi đều nằm ở đó."
Ngôn Chi mỉm cười, một nụ cười mỏng manh và dịu dàng đến mức khiến người ta lầm tưởng đó là sự an ủi chân thành. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, mùi hương gỗ đàn hương thanh khiết từ người anh bao phủ lấy cô, tạm thời át đi mùi hóa chất nồng nặc đang bủa vây.
"Thế giới ngoài kia luôn tìm cách làm bẩn những thứ thuần khiết, Mộc Miên. Em càng đưa nó ra ánh sáng, người ta càng muốn vùi dập nó. Nghệ thuật thực thụ không nên được triển lãm để đám đông phán xét. Nó nên được cất giấu, được bảo vệ trong một không gian mà chỉ kẻ thực sự hiểu giá trị của nó mới được chạm vào."
Bàn tay anh siết nhẹ cổ tay cô, nơi mạch máu đang đập loạn nhịp vì bàng hoàng. Anh nhìn sâu vào đồng tử của cô, như thể muốn thôi miên tâm trí đang vụn vỡ ấy.
"Anh có thể khiến bức tranh này trở nên hoàn hảo hơn cả ban đầu. Anh có thể chữa lành mọi vết xước, phục hồi mọi mảng màu đã mất. Nhưng đổi lại, từ bây giờ, em chỉ được vẽ trong phòng làm việc của anh thôi. Ở đó không có người lạ, không có sự ác ý, không có bất kỳ ai có thể làm tổn thương em thêm một lần nào nữa."
Mộc Miên run rẩy, sự sợ hãi bản năng trỗi dậy nhưng nhanh chóng bị nhấn chìm bởi cảm giác phụ thuộc vào người đàn ông duy nhất chìa tay ra với mình lúc này. Cô thều thào: "Anh... anh thật sự sẽ giúp tôi sao?"
Ngôn Chi không trả lời trực tiếp. Anh tháo chiếc áo khoác ngoài, nhẹ nhàng choàng lên đôi vai gầy guộc của cô, che đi những vệt màu nhem nhuốc bám trên váy như muốn xóa sạch dấu vết của vụ nhục mạ vừa rồi.
"Ở đó, chỉ có anh nhìn thấy em. Như vậy là đủ rồi, đúng không?"
Anh dắt cô đi xuyên qua đám đông, đôi bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Mộc Miên cứ thế bước đi theo anh, như một con chim non bị gãy cánh đang tìm kiếm sự bảo hộ từ kẻ đi săn, mà không hề hay biết rằng phía sau cặp kính thanh lịch kia, đôi mắt của Thẩm Ngôn Chi đang lóe lên một tia sáng chiếm hữu đến điên dại.
Dưới chân họ, những mảnh vỡ của chiếc ly thủy tinh bị nghiền nát dưới đế giày da bóng loáng của anh, tan ra thành bụi cám. Cuộc đời tự do của cô cũng bắt đầu vỡ vụn kể từ khoảnh khắc đó.