MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiệt Tác Đẫm Máu: Phục Chế Linh HồnChương 2

Kiệt Tác Đẫm Máu: Phục Chế Linh Hồn

Chương 2

988 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe đen tuyền của Thẩm Ngôn Chi lướt đi trong màn đêm tĩnh mịch của thành phố, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, náo loạn tại buổi triển lãm vừa rồi. Bên trong xe, mùi da thuộc cao cấp hòa quyện với hương đàn hương lạnh lẽo vây hãm lấy Mộc Miên, khiến cô cảm thấy đầu óc có chút mụ mẫm. Cô dựa đầu vào cửa kính, nhìn những ánh đèn đường lướt qua như những vệt màu nhòe nhoẹt, trong đầu chỉ còn lại hình ảnh bức tranh "Tự Do" bị hủy hoại.

"Đừng nghĩ về nó nữa. Càng nghĩ, em càng tự làm mình tổn thương." Giọng Ngôn Chi vang lên đều đều, anh vẫn tập trung lái xe, bàn tay đeo găng da mỏng nắm vô lăng một cách thư thái nhưng vững chãi.

Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự cổ kính nằm sâu trong khu vườn rậm rạp ở ngoại ô. Đây là nơi Thẩm Ngôn Chi dùng làm studio cá nhân, một không gian tách biệt mà giới nghệ thuật vẫn thường đồn đại là "thánh địa" của những kiệt tác được hồi sinh. Anh bước xuống, vòng qua mở cửa xe cho cô, một cử chỉ lịch thiệp đến mức hoàn hảo.

"Chào mừng em đến với thế giới của anh."

Ngôn Chi dẫn cô đi lên một chiếc cầu thang gỗ xoắn ốc dẫn thẳng lên tầng áp mái. Tiếng giày da nện trên bậc gỗ vang lên trầm đục, nhịp nhàng như nhịp đập của một trái tim lạnh. Khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, Mộc Miên không khỏi ngỡ ngàng. Khác với vẻ ngoài cổ điển của căn nhà, studio này là một sự kết hợp giữa phòng thí nghiệm hiện đại và một bảo tàng thu nhỏ. Những giá vẽ xếp ngăn nắp, hàng trăm lọ dung môi, cọ vẽ được phân loại tỉ mỉ theo kích cỡ và màu sắc. Nhưng điều khiến cô chú ý nhất là ánh sáng. Ánh sáng ở đây không bao giờ quá gắt, nó luôn dịu nhẹ, mờ ảo như thể thời gian đã ngưng đọng tại nơi này.

Ngôn Chi đặt bức tranh bị hỏng lên một giá đỡ lớn ở trung tâm căn phòng. Dưới ánh đèn soi rọi chuyên dụng, những vết loang lổ trông càng thê lương hơn.

"Em thấy không? Nó đang đau đớn." Anh đứng sau lưng cô, đôi tay đặt nhẹ lên vai cô như đang an ủi, nhưng Mộc Miên cảm thấy hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp áo khoác, khiến cô có chút ngột ngạt. "Chỉ có anh mới hiểu được nỗi đau của nó, và cũng chỉ có anh mới biết cách chữa lành cho nó... cũng như cho em."

Mộc Miên run rẩy chạm vào mép tranh: "Tôi phải bắt đầu từ đâu? Anh nói tôi có thể vẽ ở đây sao?"

Ngôn Chi đi đến bên một chiếc tủ kính, lấy ra một chiếc tạp dề bằng vải lanh trắng tinh khôi, anh tự tay đeo nó vào cổ cho cô, rồi vòng ra sau lưng để thắt dây. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp thở của anh đều đặn bên tai.

"Đúng vậy. Nhưng em không cần phải vội vã. Ở đây, em không cần phải làm hài lòng bất kỳ ai, không cần phải đối phó với những kẻ ghen tị hay những lời chỉ trích rẻ tiền. Em chỉ cần vẽ cho anh xem là đủ. Đổi lại, anh sẽ lo liệu tất cả. Đồ ăn, màu vẽ, và cả sự an toàn của em."

Anh dắt cô đến bên cửa sổ áp mái, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh khu vườn tối đen như mực bên dưới.

"Em có biết tại sao anh lại chọn nơi này không? Vì ở đây, không ai có thể tìm thấy chúng ta nếu anh không cho phép. Điện thoại của em vừa rồi rơi mất ở triển lãm, có lẽ đã bị ai đó dẫm nát rồi. Đừng lo, ngày mai anh sẽ chuẩn bị cho em một cái mới, chỉ có số của anh thôi."

Mộc Miên giật mình, theo bản năng chạm tay vào túi xách trống rỗng. Một cảm giác bất an thoáng qua trong lòng cô, nhưng khi nhìn vào đôi mắt ôn nhu của Ngôn Chi qua lớp kính, cô lại tự trấn an mình. Anh ấy đã cứu cô, anh ấy đang cho cô một nơi trú ẩn khi cô mất trắng tất cả. Sự tử tế này, cô lấy gì để hoài nghi?

"Bây giờ, hãy nghỉ ngơi đi. Phòng của em ở ngay bên cạnh. Anh đã chuẩn bị sẵn quần áo và những thứ cần thiết." Ngôn Chi đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc vương trên trán cô, cử chỉ ấy đầy tính chiếm hữu nhưng lại được che đậy bằng sự ân cần cực hạn. "Ngủ một giấc thật ngon, Mộc Miên. Khi em tỉnh dậy, mọi thứ xấu xí ngoài kia sẽ biến mất. Chỉ còn lại anh, em và những bức họa."

Khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, Mộc Miên không nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Ngôn Chi trong bóng tối của hành lang. Anh đứng đó, nhìn đăm đăm vào cánh cửa, đôi môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Anh lấy trong túi áo ra chiếc điện thoại của cô – thứ mà anh nói là "đã bị dẫm nát". Màn hình vẫn sáng, hiển thị hàng chục cuộc gọi lỡ từ bạn bè và người thân của cô.

Anh thản nhiên nhấn nút tắt nguồn, rồi thả nó vào lọ dung môi đậm đặc đặt trên bàn. Chiếc điện thoại sủi bọt, chìm dần và biến mất, giống như cách anh đang từng chút một xóa sổ thế giới cũ của Mộc Miên để thay thế bằng một chiếc lồng kính mang tên anh.