MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiệt Tác Đẫm Máu: Phục Chế Linh HồnChương 3

Kiệt Tác Đẫm Máu: Phục Chế Linh Hồn

Chương 3

1,108 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua những ô cửa kính áp mái không mang theo sự ấm áp thường lệ mà lại có vẻ nhợt nhạt, lọc qua một lớp phim cách nhiệt đặc biệt để bảo vệ các tác phẩm nghệ thuật. Mộc Miên tỉnh dậy trên chiếc giường nệm êm ái, nhưng cảm giác đầu tiên xâm chiếm cô không phải là sự thư thái, mà là một nỗi trống rỗng đến lạ kỳ. Căn phòng cô ở được bài trí tối giản với gam màu xám trắng, mọi thứ đều mới tinh, sạch sẽ đến mức không giống như có người từng ở.

Cô bước ra khỏi phòng, tiếng chân trần chạm vào sàn gỗ vang lên khe khẽ. Ở phía sảnh chính của studio, Thẩm Ngôn Chi đã ngồi đó từ bao giờ. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, đang tỉ mỉ dùng kính hiển vi soi lên một mảng màu trên bức tranh "Tự Do" của cô. Nghe tiếng động, anh không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói vẫn vang lên đều đặn:

"Em dậy rồi sao? Bữa sáng ở trên bàn, vẫn còn nóng đấy."

Trên chiếc bàn tròn nhỏ là một đĩa trứng chần, bánh mì nướng và một ly nước ép màu đỏ thẫm. Mộc Miên ngồi xuống, cảm giác đói cồn cào bấy lâu nay bỗng tan biến khi cô nhìn thấy chiếc điện thoại mới tinh đặt bên cạnh đĩa thức ăn.

"Cái này..." Cô ngập ngừng.

"Điện thoại mới của em. Anh đã cài đặt sẵn những ứng dụng cần thiết." Ngôn Chi lúc này mới rời mắt khỏi kính hiển vi, bước lại gần cô. Anh tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đẩy ly nước ép về phía cô thêm một chút. "Tuy nhiên, bác sĩ tâm lý mà anh quen có nói, sau một cú sốc lớn như hôm qua, em nên hạn chế tiếp xúc với mạng xã hội. Những lời bàn tán về vụ hủy hoại bức tranh sẽ chỉ khiến tâm trạng em tệ hơn thôi."

Mộc Miên cầm chiếc điện thoại lên, định mở ra nhưng lại do dự: "Anh Ngôn Chi, tôi vẫn nên gọi điện cho mẹ tôi một tiếng. Bà ấy chắc chắn sẽ lo lắng nếu không thấy tôi về nhà."

Đôi mắt sau lớp kính của Ngôn Chi khẽ nheo lại, một tia sáng không rõ vui buồn thoáng qua. Anh vươn tay, nhẹ nhàng phủ lấy bàn tay đang cầm điện thoại của cô.

"Anh đã nhắn tin cho bác gái từ máy của anh rồi. Anh nói em đang ở cùng một nhóm chuyên gia phục chế để xử lý sự cố nghệ thuật, điện thoại cũ bị hỏng nên tạm thời không liên lạc được. Bác ấy tin anh, và bác ấy cũng muốn em dành thời gian này để tĩnh tâm."

Mộc Miên ngẩn người: "Anh nhắn lúc nào?"

"Lúc em còn đang ngủ." Anh mỉm cười, một nụ cười bao dung như của một người đàn sư trưởng. "Anh không muốn em phải bận lòng về những việc vặt vãnh. Việc duy nhất em cần làm bây giờ là ăn hết bữa sáng này, sau đó chúng ta sẽ bắt đầu 'hồi sinh' đứa con tinh thần của em."

Suốt cả buổi sáng hôm đó, Ngôn Chi không rời cô nửa bước. Anh hướng dẫn cô cách pha trộn các loại hóa chất đặc biệt để tẩy đi lớp dung môi mà không làm hỏng cấu trúc màu nguyên thủy. Mỗi khi Mộc Miên có ý định đi ra phía cửa chính hoặc nhìn xuống khu vườn bên dưới, anh lại vô tình xuất hiện, điều hướng sự chú ý của cô vào một chi tiết nào đó trên mặt toan.

"Mộc Miên, nhìn vào đây." Anh đứng sát sau lưng cô, tay anh nắm lấy bàn tay cô đang cầm cọ, nhẹ nhàng đưa một nét vẽ tỉ mỉ. "Đừng nhìn đi nơi khác. Ở đây, chỉ có bức tranh này và anh là thật thôi. Những thứ ngoài kia... chúng chỉ làm em xao nhãng."

Cảm giác bị bao vây bởi mùi hương của anh, bởi sự chăm sóc quá mức kỹ lưỡng này khiến Mộc Miên thấy mình giống như một con bệnh đang được điều trị trong một lồng kính vô trùng. Khi cô định mở ứng dụng liên lạc để kiểm tra danh sách bạn bè, cô bàng hoàng nhận ra danh bạ hoàn toàn trống trơn, ngoại trừ một số duy nhất được lưu tên: "Ngôn Chi".

"Anh Ngôn Chi... tại sao trong này không có số của ai cả?" Cô ngẩng lên, giọng nói có chút run rẩy.

Ngôn Chi dừng lại, anh đặt lọ hóa chất xuống bàn một cách chậm rãi, tạo ra một tiếng cộc khô khốc. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn sự ấm áp giả tạo mà trở nên sâu thẳm, đen kịt như mực tàu.

"Em cần số của ai nữa sao? Những kẻ đã đứng nhìn bức tranh của em bị hủy hoại mà không làm gì? Hay những kẻ sẽ gọi điện chỉ để thỏa mãn sự tò mò về thất bại của em?"

Anh tiến lại gần, ép cô lùi lại sát giá vẽ. Một tay anh chống lên tường, khóa chặt cô trong không gian chật hẹp giữa lồng ngực mình.

"Em chỉ cần anh thôi, Mộc Miên. Thế giới này không ai yêu nghệ thuật của em, yêu con người em hơn anh đâu. Những sợi dây liên kết cũ chỉ mang lại sự đau đớn. Anh đang giúp em cắt bỏ chúng để em có thể bay cao hơn... trong vòng tay của anh."

Mộc Miên nhìn vào gương mặt hoàn hảo của người đàn ông trước mắt, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Sự tử tế của anh ta giống như một lớp mật ngọt phủ lên một chiếc bẫy thép. Cô muốn phản kháng, muốn nói rằng cô cần tự do, nhưng khi nhìn vào bức tranh "Tự Do" đang dần được phục hồi dưới tay anh, cô lại cảm thấy mình không thể rời bỏ người đàn ông này.

"Ngoan lắm." Ngôn Chi hài lòng khi thấy sự phục tùng trong mắt cô. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, một cái hôn đánh dấu chủ quyền đầy ám ảnh. "Ăn xong chưa? Chúng ta có cả một đời để vẽ cùng nhau mà."

Bên ngoài, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào. Tiếng mưa đập vào mái tôn xua đi mọi âm thanh của sự sống, khiến studio tầng áp mái càng giống như một ốc đảo cô độc, nơi Thẩm Ngôn Chi chính là thượng đế duy nhất.