MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiệt Tác Đẫm Máu: Phục Chế Linh HồnChương 4

Kiệt Tác Đẫm Máu: Phục Chế Linh Hồn

Chương 4

1,006 từ · ~6 phút đọc

Tiếng mưa ngoài trời mỗi lúc một nặng hạt, gõ vào lớp kính áp mái những nhịp điệu dồn dập, bất an. Trong studio, bầu không khí đặc quánh mùi sơn dầu và hương gỗ đàn hương. Mộc Miên ngồi trên chiếc ghế gỗ cao, tay cầm cọ nhưng tâm trí cô không thể tập trung vào những mảng màu. Sự hiện diện của Thẩm Ngôn Chi ở phía sau lưng, dù anh không nói lời nào, vẫn tạo ra một áp lực vô hình khiến cô thấy khó thở.

Bất thình lình, tiếng chuông cửa ở tầng trệt vang lên. Một âm thanh lạc lõng và đột ngột phá tan sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn nhà.

Mộc Miên giật mình, theo bản năng đứng bật dậy. Đã ba ngày nay, cô không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh nào từ thế giới bên ngoài. Một tia hy vọng nhen nhóm trong lòng cô: "Có ai đó đến tìm mình sao?"

Ngón tay đang cầm dao pha màu của Thẩm Ngôn Chi khựng lại. Ánh mắt anh sa sầm xuống, một tia lạnh lẽo lướt qua dưới lớp kính. Anh đặt con dao xuống khay một cách chậm rãi, tiếng kim loại chạm vào sứ nghe lạnh buốt.

"Em cứ ở đây. Anh xuống xem là ai." Giọng anh vẫn điềm đạm, nhưng mang theo một sắc thái ra lệnh không thể chối từ.

"Tôi... tôi đi cùng anh được không?" Mộc Miên ngập ngừng bước tới một bước.

Ngôn Chi quay lại, bàn tay anh đặt lên vai cô, dùng một lực vừa đủ để ép cô ngồi xuống ghế. Anh mỉm cười, nhưng nụ cười đó không chạm tới đôi mắt đang tối lại: "Chân em vẫn còn yếu, với lại ngoài kia đang mưa, sẽ lạnh lắm. Ngoan, ở đây chờ anh."

Anh bước ra ngoài, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên phía sau. Mộc Miên bàng hoàng nhận ra, anh đã khóa trái cửa studio từ bên ngoài.

Dưới tầng trệt, qua khe cửa sổ áp mái nhỏ xíu, Mộc Miên nhìn thấy một chiếc xe mô tô phân khối lớn đang đậu dưới mưa. Một chàng trai mặc áo khoác da đen, ướt sũng, đang đứng tranh cãi với Ngôn Chi trước cổng sắt. Đó là Lâm Phong – người bạn thanh mai trúc mã và cũng là người luôn âm thầm bảo vệ cô.

"Thẩm Ngôn Chi! Tôi biết cô ấy ở đây! Tại sao anh không cho tôi gặp cô ấy? Mộc Miên không bao giờ biến mất mà không nói một lời!" Tiếng của Lâm Phong vọng lên, bị tiếng mưa làm nhòe đi nhưng vẫn đủ để Mộc Miên nghe thấy sự lo lắng tột độ.

Mộc Miên lao đến cửa studio, đập mạnh vào cánh cửa gỗ dày cộm: "Phong! Tôi ở đây! Lâm Phong!"

Nhưng căn phòng này được thiết kế với lớp cách âm cực tốt để phục chế cổ vật. Tiếng kêu cứu của cô chỉ như tiếng muỗi kêu trước màn mưa trắng xóa. Qua lớp kính, cô thấy Ngôn Chi vẫn đứng bất động dưới mưa, tư thế của anh thẳng tắp và ngạo nghễ. Anh lấy trong túi ra một thứ gì đó đưa cho Lâm Phong.

Khoảng vài phút sau, Lâm Phong cầm lấy thứ đó, vai anh sụp xuống. Anh nhìn lên căn biệt thự một lần cuối với ánh mắt thất vọng và đau đớn, rồi quay xe phóng đi mất hút trong màn mưa.

Cánh cửa studio mở ra ngay sau đó. Thẩm Ngôn Chi bước vào, áo sơ mi của anh hơi thấm nước mưa, dán chặt vào lồng ngực. Anh tiến lại gần cô, khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào.

"Anh đã nói gì với cậu ấy? Tại sao cậu ấy lại bỏ đi?" Mộc Miên run rẩy hỏi, nước mắt chực trào ra.

Ngôn Chi đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc nhẫn bạc nhỏ xíu – chiếc nhẫn mà Mộc Miên hằng trân trọng nhưng đã đánh rơi vào đêm triển lãm.

"Anh nói với cậu ta rằng em cần thời gian để tĩnh tâm, và em không muốn gặp bất kỳ ai liên quan đến quá khứ đau buồn đó nữa. Anh cũng trả lại cho cậu ta thứ này, nói rằng em không còn cần những kỷ vật vô giá trị này bên cạnh nữa."

"Tại sao anh lại làm thế? Đó là bạn của tôi!" Mộc Miên hét lên, sự uất ức bùng nổ.

Ngôn Chi không giận dữ. Anh bước tới, dồn cô vào góc tường, đôi bàn tay lạnh lẽo vì thấm nước mưa áp lên gò má cô. Anh cúi xuống, hơi thở của anh phả vào mặt cô, mang theo mùi của cơn bão ngoài kia.

"Bạn sao? Một người bạn để em phải xao nhãng khỏi nghệ thuật? Một người bạn để em lại muốn rời bỏ nơi này? Mộc Miên, em không nhận ra sao? Cậu ta chính là người đã gián tiếp khiến em gặp nguy hiểm. Chỉ có ở đây, bên cạnh anh, em mới thực sự được an toàn."

Anh siết chặt cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Đừng nhắc đến tên người đàn ông khác trước mặt anh thêm một lần nào nữa. Nếu em còn muốn nhìn thấy những bức tranh của mình được cứu sống, hãy học cách quên đi những người không cần thiết."

Anh buông cô ra, ném chiếc nhẫn bạc vào chiếc lọ chứa đầy axit dùng để tẩy kim loại. Chiếc nhẫn sủi bọt xèo xèo rồi biến dạng, tan biến hoàn toàn ngay trước mắt cô.

"Đi tắm đi, đừng để bị cảm lạnh. Tối nay, anh sẽ dạy em cách pha màu vàng hoàng kim. Màu của sự trung thành."

Mộc Miên ngồi sụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Cô hiểu rằng, Lâm Phong chính là hy vọng cuối cùng của cô đã bị Thẩm Ngôn Chi bóp nghẹt. Căn nhà này không còn là nơi trú ẩn nữa, nó đã thực sự trở thành một nhà tù mang tên "Tình yêu".