Sau đêm mưa hôm ấy, Mộc Miên không còn gào thét hay đập cửa. Cô bắt đầu im lặng, một sự im lặng khiến Thẩm Ngôn Chi hài lòng nhưng cũng đầy cảnh giác. Cô hiểu rằng, trong trò chơi quyền lực này, sự phản kháng trực diện chỉ khiến anh ta siết chặt xiềng xích hơn. Để thoát ra, cô phải trở thành "mảnh ghép" hoàn hảo mà anh ta hằng khao khát.
Sáng hôm nay, studio ngập trong một mùi hương lạ: mùi trà đắng hòa quyện với mùi nhựa thông. Mộc Miên chủ động xuống bếp từ sớm. Cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, tóc buộc cao, đứng bên bục bếp chuẩn bị bữa sáng. Khi Ngôn Chi bước xuống, anh khựng lại một chút trước cảnh tượng yên bình ấy.
"Em dậy sớm vậy sao?" Ngôn Chi tiến lại gần, bàn tay anh tự nhiên đặt lên eo cô, kéo nhẹ về phía mình.
Mộc Miên không né tránh như mọi khi. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười gượng gạo nhưng đủ để làm dịu đi sự sắc lẹm trong ánh mắt người đàn ông đối diện. "Em nghĩ mình nên làm gì đó để cảm ơn anh. Những ngày qua em đã quá nhạy cảm rồi."
Ngôn Chi nhìn sâu vào mắt cô, như muốn tìm kiếm một dấu vết của sự lừa dối. Nhưng Mộc Miên đã tập luyện rất kỹ trong gương; cô để đôi mắt mình lộ ra vẻ mệt mỏi và lệ thuộc. "Anh Ngôn Chi, em nhận ra anh nói đúng. Thế giới ngoài kia quá ồn ào. Ở đây... em có thể chỉ tập trung vào anh và những bức tranh."
Bàn tay Ngôn Chi siết chặt eo cô hơn một chút, hơi thở anh phả lên tóc cô. "Em hiểu được như vậy là tốt. Anh làm tất cả cũng chỉ vì muốn giữ gìn sự thuần khiết này của em."
Suốt cả ngày, Mộc Miên tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn. Khi anh dạy cô cách pha màu vàng hoàng kim từ những lá vàng thật, cô chăm chú lắng nghe, đôi khi còn chủ động chạm vào tay anh để hỏi về kỹ thuật. Sự tiếp xúc cơ thể chủ động này khiến Ngôn Chi dần nới lỏng sự phòng bị. Anh bắt đầu để cô tự do đi lại trong studio mà không còn khóa cửa mỗi khi anh rời mắt.
Tuy nhiên, mục tiêu của Mộc Miên không phải là cửa chính – nơi có hệ thống khóa vân tay phức tạp mà cô không thể vượt qua. Mục tiêu của cô là chiếc ngăn kéo bàn làm việc của anh, nơi anh thường cất chùm chìa khóa vạn năng của căn biệt thự và chiếc điện thoại cũ của cô mà cô nghi ngờ anh vẫn giữ.
Đến gần chiều, khi Ngôn Chi đang mải mê xử lý một vết nứt sâu trên tấm gỗ cổ, Mộc Miên lấy cớ đi pha trà để rời khỏi giá vẽ. Cô nhẹ nhàng bước về phía bàn làm việc của anh. Tim cô đập thình thịch, mạnh đến mức cô sợ anh sẽ nghe thấy.
Ngón tay cô vừa chạm vào núm ngăn kéo thì một giọng nói vang lên ngay sát bên tai:
"Em đang tìm gì thế?"
Mộc Miên giật bắn người, quay lại. Ngôn Chi đã đứng sau lưng cô từ lúc nào, bước chân anh không hề phát ra tiếng động trên thảm cỏ nhân tạo của studio. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, lạnh lùng và dò xét.
"Em... em định tìm một tờ giấy nháp để ghi lại công thức màu anh vừa dạy." Cô cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, đôi mắt mở to đầy vẻ ngây thơ.
Ngôn Chi nhìn cô một lúc lâu, không gian rơi vào sự im lặng nghẹt thở. Sau đó, anh chậm rãi mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ nhỏ bìa da đen và đưa cho cô.
"Sổ của em đây. Đừng lục lọi ngăn kéo của anh, Mộc Miên. Ở đó có những thứ... có thể làm em sợ đấy."
Anh cầm lấy bàn tay cô, đưa lên môi hôn nhẹ, nhưng đôi mắt anh vẫn khóa chặt lấy cô, một lời cảnh báo không lời. Mộc Miên nhận lấy cuốn sổ, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Cô biết mình vừa thoát khỏi một hố sâu trong gang tấc.
Tối hôm đó, khi Ngôn Chi đi tắm, Mộc Miên ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn tối om. Cô mở cuốn sổ da đen ra. Bên trong không phải là giấy trắng. Đó là những dòng nhật ký và những phác thảo bằng bút chì về cô – do chính Thẩm Ngôn Chi vẽ. Từng cử động, từng biểu cảm, thậm chí cả lúc cô đang ngủ... anh ta đã quan sát và ghi chép lại mọi thứ về cô từ rất lâu trước buổi triển lãm đó.
Mộc Miên bàng hoàng nhận ra, vụ tạt dung môi không phải là điểm bắt đầu. Nó là điểm kết thúc của một kế hoạch săn mồi hoàn hảo mà cô chính là con mồi tội nghiệp đã tự mình bước vào lồng. Cô lật đến trang cuối cùng, nơi có một dòng chữ đỏ tươi được viết bằng mực tàu: "Ngày thứ 1.460: Cuối cùng, em cũng thuộc về tôi."
Mộc Miên run rẩy khép cuốn sổ lại. Bốn năm. Anh ta đã theo dõi cô ròng rã bốn năm trời. Sự dịu dàng của anh ta không phải là tình yêu, đó là sự tôn thờ một món đồ chơi mà anh ta đã dày công chiếm đoạt.
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn. Mộc Miên vội vàng giấu cuốn sổ vào dưới gối, tim đập loạn xạ. Cô hiểu rằng, chiếc mặt nạ quy thuận của mình phải đeo chặt hơn nữa, vì kẻ cô đang đối mặt không chỉ là một kẻ chiếm hữu, mà là một con quỷ đầy kiên nhẫn.