Trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự cổ, mùi trà đắng không chỉ quẩn quanh trong gian bếp mà dường như đã thấm sâu vào từng thớ gỗ, từng hơi thở của Mộc Miên. Cô đứng lặng người bên bục bếp, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy mép đá lạnh ngắt. Cô biết mình đang đi trên một sợi dây mảnh giữa vực thẳm. Để thoát khỏi kẻ săn mồi như Thẩm Ngôn Chi, cô buộc phải biến mình thành một bóng ma dịu dàng nhất, một sự tồn tại không gây ra bất kỳ sự cảnh giác nào.
Khi tiếng bước chân trầm đục của Ngôn Chi vang lên trên cầu thang gỗ, Mộc Miên khẽ hít một hơi thật sâu, gỡ bỏ vẻ lo âu trên mặt, thay vào đó là một nụ cười nhạt nhòa nhưng mang theo chút ý vị của sự phụ thuộc.
"Em dậy sớm vậy sao?" Ngôn Chi tiến lại gần.
Anh không đứng xa, mà lách mình vào không gian nhỏ hẹp giữa cô và bồn rửa. Bàn tay anh tự nhiên đặt lên eo cô, kéo nhẹ về phía mình. Hơi ấm từ cơ thể anh toả ra, mùi đàn hương đặc trưng như một loại thuốc phiện, vừa lôi cuốn vừa khiến người ta thấy nghẹt thở.
Mộc Miên không né tránh, trái lại, cô khẽ tựa đầu vào vai anh. "Em nghĩ mình nên làm gì đó để cảm ơn anh. Những ngày qua em đã quá nhạy cảm, có lẽ... là vì em đã quá mệt mỏi với thế giới ngoài kia."
Ngôn Chi nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt sau lớp kính không bỏ sót một sự rung động nhỏ nhất nào trên hàng mi cô. Anh đưa tay vuốt ve gò má cô, ngón cái mơn trớn đôi môi đang mím chặt. "Em hiểu được như vậy là tốt. Thế giới ngoài kia chỉ toàn rác rưởi và những kẻ muốn vấy bẩn em. Ở đây, em chỉ cần vẽ cho anh, sống cho anh. Đó mới là định mệnh của em."
Suốt cả ngày hôm đó, Mộc Miên tỏ ra là một "học trò" vô cùng ngoan ngoãn. Khi anh dạy cô cách pha màu vàng hoàng kim từ những lá vàng thật để phục chế lại khung tranh, cô chăm chú lắng nghe, đôi khi còn chủ động chạm vào tay anh để hỏi về kỹ thuật. Mỗi lần chạm vào lớp găng tay da mỏng manh của anh, cô lại cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng cô vẫn cố mỉm cười.
Sự tiếp xúc cơ thể chủ động này khiến Ngôn Chi dần nới lỏng sự phòng bị. Anh bắt đầu để cô tự do đi lại trong studio mà không còn khóa cửa mỗi khi anh cần xuống tầng hầm lấy dung môi.
Tuy nhiên, mục tiêu của Mộc Miên không phải là cửa chính – nơi có hệ thống khóa mật mã phức tạp. Mục tiêu của cô là chiếc ngăn kéo bàn làm việc của anh, nơi anh thường cất chùm chìa khóa vạn năng và có thể là cả chiếc điện thoại cũ của cô.
Đến gần cuối chiều, khi Ngôn Chi đang mải mê dùng nhíp gắp từng mảnh vàng lá lên tấm gỗ cổ, Mộc Miên lấy cớ đi pha trà để rời khỏi giá vẽ. Cô nhẹ nhàng bước về phía bàn làm việc của anh ở góc phòng. Tim cô đập thình thịch, mạnh đến mức cô cảm giác lồng ngực mình đang rung lên.
Ngón tay cô vừa chạm vào núm ngăn kéo lạnh toát thì một giọng nói vang lên ngay sát bên tai, trầm đặc như tiếng chuông từ dưới mộ:
"Em đang tìm gì thế?"
Mộc Miên giật bắn người, quay phắt lại. Ngôn Chi đã đứng sau lưng cô từ lúc nào, bước chân anh không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên tấm thảm len. Ánh mắt anh không còn vẻ dịu dàng của buổi sáng, mà sắc lẹm, soi mói như muốn mổ xẻ tâm hồn cô.
"Em... em định tìm một tờ giấy nháp để ghi lại công thức tỷ lệ pha trộn lá vàng anh vừa dạy." Cô cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, đôi mắt mở to đầy vẻ thành khẩn.
Ngôn Chi nhìn cô một lúc lâu, không gian rơi vào sự im lặng nghẹt thở đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ quả lắc tích tắc ngoài hành lang. Sau đó, anh chậm rãi đưa tay qua vai cô, mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ nhỏ bìa da đen và đưa cho cô.
"Sổ của em đây. Đừng bao giờ tự ý lục lọi đồ của anh, Mộc Miên. Ở đó có những bí mật... có thể làm em sợ đến mức không bao giờ ngủ ngon được nữa đâu."
Anh nắm lấy bàn tay cô, đưa lên môi hôn nhẹ lên các đầu ngón tay, nhưng ánh mắt anh vẫn khóa chặt lấy cô, một lời cảnh báo lạnh lùng. Mộc Miên nhận lấy cuốn sổ, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Cô biết mình vừa đi qua ranh giới của sự sống và cái chết trong gang tấc.
Tối hôm đó, khi Ngôn Chi đi tắm, Mộc Miên ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn tối đen như mực bên dưới. Cô run rẩy mở cuốn sổ da đen ra. Bên trong không phải là giấy trắng.
Đó là hàng trăm trang giấy dày đặc những dòng nhật ký và những phác thảo bằng bút chì về cô. Từng cử động, từng biểu cảm khi cô cười, khi cô khóc, thậm chí cả lúc cô đang ngủ say trong căn hộ cũ của mình... anh ta đã quan sát và ghi chép lại mọi thứ từ rất lâu trước buổi triển lãm đó.
Mộc Miên bàng hoàng nhận ra, vụ tạt dung môi không phải là một sự cố tình cờ để anh ta xuất hiện như anh hùng. Nó là màn hạ màn của một kế hoạch săn mồi kéo dài nhiều năm. Cô lật đến trang cuối cùng, nơi có một dòng chữ đỏ tươi được viết bằng mực tàu, nét chữ bay bướm nhưng cứng cỏi:
"Ngày thứ 1.460: Cuối cùng, món quà quý giá nhất cũng đã nằm trong lồng kính của tôi."
Mộc Miên run rẩy khép cuốn sổ lại. Bốn năm. Anh ta đã theo dõi cô ròng rã bốn năm trời. Sự dịu dàng của anh ta là một cái bẫy, và sự cứu rỗi của anh ta chính là một bản án chung thân.
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn. Mộc Miên vội vàng giấu cuốn sổ vào dưới nệm ghế sofa, tim đập loạn xạ. Cô hiểu rằng, chiếc mặt nạ quy thuận của mình phải đeo chặt hơn nữa, vì kẻ cô đang đối diện không chỉ là một kẻ chiếm hữu, mà là một kẻ điên đầy kiên nhẫn đã chuẩn bị cả cuộc đời chỉ để giam giữ cô.