Ánh sáng trong studio được chuyển sang tông vàng ấm áp, nhưng đối với Mộc Miên, nó chẳng khác gì màu của những khối hổ phách đang đông cứng lấy cơ thể cô. Thẩm Ngôn Chi đã thay một bộ đồ mặc nhà bằng lụa đen, trông anh thanh thoát nhưng lại toát ra vẻ quyền uy của một chủ nhân đang chiêm ngưỡng vật báu.
Trên chiếc bàn tròn ở giữa phòng, anh đã chuẩn bị một bữa tối tinh tế với bít tết chín vừa, măng tây và một chai vang đỏ được khui sẵn. Tiếng nhạc đĩa than rè rè vang lên một bản Sonata của Beethoven, tạo nên một không gian cổ điển đến nghẹt thở.
"Lại đây, Mộc Miên. Hôm nay là một ngày đặc biệt." Ngôn Chi kéo ghế cho cô, cử chỉ của anh vẫn luôn chuẩn xác và lịch thiệp đến mức cực đoan.
Mộc Miên ngồi xuống, cố gắng không để lộ sự run rẩy sau khi vừa đọc cuốn nhật ký kinh hoàng kia. Cô nhìn đĩa thức ăn, rồi nhìn sang ly rượu vang đỏ thẫm như màu máu. Một ý nghĩ xẹt qua: Anh ta đã theo dõi cô bốn năm, vậy anh ta còn có thể làm gì nữa để giữ cô lại?
"Anh nói là ngày đặc biệt... vì điều gì vậy?" Cô hỏi, giọng cố giữ vẻ bình thản.
Ngôn Chi cầm chai rượu, chậm rãi rót vào ly của cô. Ánh mắt anh không rời khỏi khuôn mặt cô dù chỉ một giây. "Vì hôm nay, lần đầu tiên em nhìn anh mà không có sự hoài nghi. Anh có thể cảm nhận được sự phục tùng của em. Điều đó còn đáng giá hơn cả ngàn bức tranh cổ."
Anh đẩy ly rượu về phía cô. "Nào, uống một chút đi. Loại vang này giúp em ngủ ngon hơn, không còn những cơn ác mộng về buổi triển lãm đó nữa."
Mộc Miên cầm ly rượu lên, đưa sát môi. Mùi nho lên men thơm nồng, nhưng ẩn sâu trong đó, cô ngửi thấy một mùi hương lạ—thứ mùi hóa học rất nhẹ, giống như loại thuốc an thần liều cao mà cô từng thấy trong tủ thuốc của bà mình. Cô khựng lại. Nếu cô uống thứ này, cô sẽ mất hoàn toàn khả năng kháng cự. Cô sẽ thực sự trở thành một con búp bê trong tay anh.
"Sao thế? Em không thích mùi vị này à?" Ngôn Chi chống cằm, nụ cười trên môi anh bắt đầu lạnh dần.
"Không... chỉ là em thấy hơi choáng. Có lẽ em nên ăn một chút trước." Mộc Miên đặt ly rượu xuống, cố tình dùng dao cắt miếng thịt một cách khó khăn.
Bất thình lình, Ngôn Chi đứng dậy, bước vòng qua phía sau cô. Anh đặt hai tay lên vai cô, cúi xuống hôn nhẹ vào hõm cổ. Mộc Miên rùng mình, cảm giác như một con rắn đang bò trên da thịt.
"Mộc Miên, em không cần phải diễn kịch với anh." Giọng anh trầm xuống, vương chút thất vọng. "Em nghĩ anh không biết em đã đọc cuốn sổ đó sao? Em nghĩ anh không biết em đang tìm cách lấy chìa khóa sao?"
Trái tim Mộc Miên như ngừng đập. Cô chết trân tại chỗ.
Ngôn Chi cầm lấy ly rượu của cô, xoay nhẹ. "Anh đã để cuốn sổ đó ở đó. Anh muốn em thấy nó. Anh muốn em biết rằng, thế giới này có thể quay lưng với em, nhưng anh thì không. Anh đã chọn em từ bốn năm trước, chăm sóc em từ bóng tối, dọn dẹp mọi kẻ ngáng đường em. Lẽ ra em phải cảm thấy được trân trọng, chứ không phải tìm cách trốn chạy."
Anh xoay ghế cô lại, buộc cô phải đối diện với mình. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ lịch lãm thường ngày, mà hiện lên một sự điên cuồng được kìm nén.
"Uống đi." Anh đưa ly rượu sát môi cô. "Hoặc là anh sẽ phải dùng cách khác để khiến em ngoan ngoãn. Anh không muốn làm đau 'kiệt tác' của mình, nhưng nếu em cứ muốn rời bỏ anh, anh sẽ phải bẻ gãy đôi cánh của em để em mãi mãi ở lại đây."
Mộc Miên nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, cô hiểu rằng chiếc mặt nạ quy thuận của mình đã hoàn toàn vỡ nát. Sự chiếm hữu của Thẩm Ngôn Chi không còn là một lớp mật ngọt nữa, nó đã lộ ra thành xiềng xích sắt nguội lạnh.
Trong một khoảnh khắc liều lĩnh, cô cầm lấy ly rượu, nhìn thẳng vào anh rồi hất mạnh toàn bộ chất lỏng vào mặt người đàn ông đối diện. Không đợi anh kịp phản ứng, cô đẩy mạnh chiếc bàn, lao thẳng về phía cửa phòng áp mái.
"Thẩm Ngôn Chi! Anh là một kẻ điên!"
Tiếng cười của Ngôn Chi vang lên sau lưng cô, một tiếng cười lạnh lẽo khiến cả studio run rẩy. "Em chạy đi đâu được chứ? Căn nhà này là của anh, và cả hơi thở của em cũng vậy."
Tiếng bước chân của anh bắt đầu đuổi theo, nhịp nhàng và không hề vội vã, như một kẻ thợ săn đang thưởng thức những giây phút cuối cùng của cuộc đi săn.