MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiệt Tác Đẫm Máu: Phục Chế Linh HồnChương 8

Kiệt Tác Đẫm Máu: Phục Chế Linh Hồn

Chương 8

837 từ · ~5 phút đọc

Mộc Miên lao đi như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Tiếng lụa đen của bộ đồ mặc nhà của Ngôn Chi sột soạt ngay phía sau, cùng với tiếng cười trầm đục khiến da đầu cô tê dại. Cô không chạy xuống cầu thang gỗ—nơi dẫn ra cửa chính vốn đã bị khóa bằng mật mã—mà rẽ đại vào một hành lang hẹp dẫn sâu vào phần phía Tây của biệt thự, nơi luôn chìm trong bóng tối.

Cánh cửa gỗ mục nát hiện ra trước mắt. Mộc Miên dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh. Nó không khóa. Cô ngã nhào vào bên trong, mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc thẳng vào mũi. Đây không phải là một căn phòng, mà là một kho chứa cũ được ngụy trang cẩn thận.

"Mộc Miên, trò chơi trốn tìm này nên kết thúc rồi. Em sẽ làm hỏng bộ váy xinh đẹp đấy." Giọng Ngôn Chi vang lên ở đầu hành lang, chậm rãi, mỗi bước chân của anh ta như một nhịp gõ của thần chết.

Mộc Miên run rẩy lần mò trong bóng tối. Tay cô chạm phải một vật kim loại lạnh ngắt. Cô quẹt diêm—thứ cô đã lén lấy từ bếp sáng nay. Ánh lửa bùng lên, soi rọi một không gian khiến cô suýt nữa thì thét thành tiếng.

Đây không phải kho chứa. Đây là một "bảo tàng" kinh hoàng.

Dọc theo những bức tường là những lồng kính lớn. Bên trong không phải cổ vật, mà là những vật dụng cá nhân được sắp xếp như những tác phẩm nghệ thuật: Một chiếc khăn quàng cổ dính vết máu khô, một chiếc máy ảnh bị đập nát, một xấp thư tay chưa kịp gửi. Và ở trung tâm, là một bức chân dung khổ lớn vẽ một người phụ nữ có đôi mắt giống hệt cô, nhưng nụ cười lại mang vẻ u uất đến tận cùng.

Dưới mỗi lồng kính đều có một tấm thẻ ghi chú tỉ mỉ:

Lâm Phong: Kẻ ngáng đường – Đã xử lý.

Thầy giáo cũ: Kẻ nhìn trộm – Đã loại bỏ.

Mộc Miên bàng hoàng khuỵu xuống. Những người bạn, những người thầy từng biến mất đột ngột trong cuộc đời cô... họ không hề rời bỏ cô. Họ đã bị Thẩm Ngôn Chi "phục chế" theo cách của riêng anh ta.

"Em thấy chúng rồi sao?"

Tiếng nói vang lên ngay đỉnh đầu. Ngôn Chi đứng đó, ánh lửa diêm leo lét phản chiếu vào mắt kính của anh ta, biến chúng thành hai đốm sáng trắng lạnh lẽo. Anh ta không hề giận dữ vì bị tạt rượu; trái lại, anh ta đang nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy sự khoan dung của một vị thần đối với một đứa trẻ ngỗ ngược.

"Lâm Phong... anh đã làm gì cậu ấy?" Mộc Miên lắp bắp, đôi mắt dại đi vì kinh hoàng.

Ngôn Chi cúi xuống, nhặt một lọn tóc của cô lên, hít hà mùi hương trên đó. "Anh chỉ đưa cậu ta đến một nơi mà cậu ta không bao giờ có thể làm phiền em được nữa. Mộc Miên, em nên cảm ơn anh. Những kẻ đó quá tầm thường, họ chỉ làm vấy bẩn tâm hồn em bằng những thứ tình cảm rẻ tiền."

Anh ta nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô đứng dậy. Sức mạnh từ bàn tay thanh mảnh ấy lớn đến mức khiến xương cổ tay cô kêu răng rắc.

"Anh đã xây dựng nơi này để bảo vệ em. Nhưng có lẽ, sự dịu dàng của anh đã khiến em lầm tưởng rằng mình có quyền lựa chọn." Ngôn Chi ghé sát vào tai cô, giọng nói thì thầm nhưng sắc như dao cạo. "Nếu em thích những lồng kính này đến thế, có lẽ anh nên chuẩn bị một cái lớn hơn cho riêng em. Một cái lồng mà em chỉ có thể nhìn thấy anh, và chỉ có anh mới có chìa khóa mở nó ra."

"Anh là đồ biến thái! Buông tôi ra!" Mộc Miên vùng vẫy, cô dùng hết sức cào vào mặt anh ta.

Vết cào dài rỉ máu trên gò má trắng sứ của Ngôn Chi. Anh ta khựng lại, dùng ngón tay quệt vết máu, rồi đưa lên môi nếm thử. Một nụ cười vặn vẹo xuất hiện trên môi anh ta.

"Máu của em... cũng ngọt ngào như những bức tranh em vẽ vậy."

Anh ta nhấc bổng cô lên vai mặc cho cô đấm đá. Lần này, anh ta không đưa cô về studio tầng áp mái nữa. Anh ta đi về phía cầu thang dẫn xuống hầm ngầm—nơi mà cô chưa bao giờ được phép bén mảng tới.

"Đã đến lúc em được chiêm ngưỡng 'vùng phục chế' thực sự của anh rồi, Mộc Miên."

Cánh cửa hầm sắt nặng nề đóng sầm lại, cắt đứt chút ánh sáng cuối cùng của đêm trăng. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào của cô và tiếng cười thỏa mãn của kẻ chiếm hữu điên cuồng.