Màn đêm bao phủ khu rừng ngoại ô không còn là sự tĩnh lặng của thiên nhiên, mà trở thành một chiến trường tâm lý nghẹt thở. Mộc Miên lao đi trong cơn hoảng loạn tột độ, đôi chân trần của cô giờ đây đã không còn cảm giác đau đớn, chỉ còn sự tê dại khi giẫm lên thảm lá mục ướt đẫm sương đêm và những cành gai khô sắc lẹm.
Phía sau cô, căn biệt thự của Thẩm Ngôn Chi vẫn đứng lù lù như một con quái vật bằng đá khổng lồ. Bất thình lình, hệ thống đèn pha bảo vệ quanh khuôn viên được kích hoạt, những luồng sáng trắng dã, cực mạnh quét qua bìa rừng như những cánh tay dài của một bóng ma đang cố tóm lấy gót chân cô.
Mộc Miên nấp sau một gốc cây sồi cổ thụ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô cố gắng kìm nén tiếng thở dốc bằng cách cắn chặt môi đến bật máu, vị sắt tanh nồng tràn trong khoang miệng. Qua làn sương mù dày đặc, tiếng loa phóng thanh từ phía biệt thự vang lên, phá nát sự yên tĩnh của màn đêm. Giọng của Thẩm Ngôn Chi vốn dĩ thanh tao, nay qua thiết bị khuếch đại trở nên méo mó, trầm thấp và vang vọng khắp các hốc cây kẽ đá như tiếng phán xét của một vị thần sa ngã.
"Mộc Miên, đừng chạy nữa. Em có biết tại sao anh lại chọn chiếc áo khoác lụa đó cho em không? Trong lớp lót của nó, anh đã khâu một con chip sinh học dành cho những cổ vật vô giá. Nó không chỉ báo vị trí, mà còn gửi về máy anh nhịp tim đang hỗn loạn của em. Anh biết em đang sợ, và anh cũng biết em đang ở rất gần đây thôi."
Mộc Miên bàng hoàng cúi xuống nhìn chiếc áo khoác vẫn còn vắt vẻo trên vai. Một cảm giác kinh tởm trào dâng, cô run rẩy lần tìm trong lớp vải lụa mềm mại và quả nhiên chạm phải một vật nhỏ, cứng như hạt đậu được giấu kỹ sau lớp mác. Không chút do dự, cô lột phăng chiếc áo, ném mạnh nó vào một bụi gai rậm rạp theo hướng Đông, còn mình thì quay người chạy thục mạng về hướng Tây.
Nhưng Thẩm Ngôn Chi không phải là một kẻ dễ bị đánh lừa. Tiếng bước chân của anh ta bắt đầu vang lên đều đặn phía sau. Đó không phải là tiếng chạy hồng hộc của một kẻ đang đuổi bắt, mà là bước chân thong dong, nhịp nhàng của một kẻ làm chủ cuộc chơi. Anh ta không vội vã, vì anh ta hiểu rõ khu rừng này như hiểu từng thớ thịt trên cơ thể cô. Mỗi lần tiếng lá khô vỡ vụn vang lên dưới chân anh ta, trái tim Mộc Miên lại thắt lại một nhịp.
"Mộc Miên, hướng đó dẫn tới thác nước tử thần. Em đang chạy vào đường cùng đấy." Giọng anh ta gần hơn, dường như chỉ cách vài chục mét sau màn sương. "Thế giới bên ngoài vốn dĩ không có chỗ cho em. Em định chạy đi đâu? Về với những kẻ sẽ lãng quên em sau vài ngày mất tích sao? Chỉ có anh mới là người duy nhất ghi tạc từng sợi tóc, từng hơi thở của em vào linh hồn mình."
Mộc Miên không tin, cô cho rằng đó chỉ là đòn tâm lý của kẻ điên. Cô tiếp tục lao đi, gạt bỏ những cành cây quất vào mặt đau rát, máu và nước mắt hòa lẫn chảy dài trên cổ. Nhưng rồi, hơi lạnh của nước và tiếng gầm vang của thác nước bắt đầu lọt vào tai cô. Một cảm giác hụt hẫng ùa đến khi thảm lá dưới chân kết thúc, thay vào đó là mỏm đá trơn trượt. Cô dừng lại ngay sát mép vực, bên dưới là dòng suối chảy xiết với những rặng đá lởm chởm ẩn hiện trong màn sương trắng xóa.
"Cạch."
Tiếng nòng súng bắn thuốc mê vang lên khô khốc. Thẩm Ngôn Chi bước ra từ bóng tối, tư thế anh thẳng tắp, gương mặt tuấn tú giờ đây hằn lên những nét vặn vẹo. Vết cào trên má anh vẫn còn rỉ máu, trông như một vết nứt trên bức tượng thạch cao hoàn hảo. Anh hạ súng xuống, giang rộng đôi tay như muốn đón cô vào lòng.
"Đến đây nào, tác phẩm của anh. Em nhìn xem, em đã tự làm mình lem luốc hết rồi. Để anh đưa em về, rửa sạch những vết bẩn này, phục chế lại em thành cô gái hoàn mỹ nhất."
Mộc Miên nhìn xuống vực sâu, rồi nhìn lại kẻ đang tiến gần. Ánh mắt anh ta không có chút gì gọi là tình yêu, nó chỉ tràn ngập một sự khao khát chiếm hữu bệnh hoạn, giống như cách anh ta nhìn một bức tranh cổ quý hiếm.
"Anh không yêu tôi! Anh chỉ yêu cái bóng của tôi trong lồng kính của anh thôi!" Mộc Miên gào lên, giọng cô khản đặc giữa tiếng thác đổ. "Thẩm Ngôn Chi, anh có thể giam giữ xác thân tôi, nhưng anh sẽ không bao giờ có được linh hồn này. Nếu phải chọn giữa việc sống như một món đồ chơi của anh và cái chết, tôi chọn sự tự do dưới vực thẳm kia!"
Gương mặt Ngôn Chi biến sắc, sự điềm tĩnh giả tạo hoàn toàn sụp đổ. Anh ta lao tới với tốc độ của một con mãnh thú: "Em dám!"
Trong một khoảnh khắc liều lĩnh nhất cuộc đời, Mộc Miên nhắm mắt lại, cô mỉm cười một cách đau đớn rồi ngả người về phía sau. Cơ thể nhỏ bé của cô rơi tự do vào không trung, bị màn sương mù nuốt chửng ngay lập tức. Tiếng thét xé lòng của Thẩm Ngôn Chi vang động cả khu rừng, một tiếng thét chứa đựng sự tuyệt vọng, phẫn nộ và cả sự sụp đổ của một kẻ vừa đánh mất cả thế giới mà hắn dày công xây dựng.
Hắn quỳ sụp xuống mép đá, đôi bàn tay run rẩy đưa ra khoảng không vô định, chỉ còn nghe thấy tiếng nước chảy xiết phía dưới như đang cười nhạo sự bất lực của kẻ săn mồi.