Cơn đau buốt lên tận óc khiến Mộc Miên khẽ rên rỉ. Khi cô cố gắng mở mắt, điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là hơi lạnh của dòng suối hay sự kìm kẹp của Thẩm Ngôn Chi, mà là mùi khói bếp nồng nồng và hương cỏ khô ngai ngái.
Cô đang nằm trên một chiếc chăn len cũ kỹ, trong một căn lều gỗ nhỏ hẹp. Ánh sáng le lói từ bếp lửa giữa nhà nhảy múa trên những bức tường gỗ thô mộc. Mộc Miên định ngồi dậy nhưng toàn thân đau nhức như vừa bị nghiền nát, đặc biệt là bên hông và đôi chân đã được băng bó bằng những lớp vải xô thô sơ.
"Đừng cử động, cô gái. Cô bị nước cuốn vào bãi bồi, nếu không có mấy con chó của lão phát hiện ra thì giờ này chắc đã làm mồi cho cá rồi."
Một ông lão với gương mặt nhăn nheo như vỏ cây rừng, mặc bộ đồ kaki sờn cũ, bước lại gần. Ông đặt một bát nước thuốc bốc khói nghi ngút xuống cạnh cô.
Mộc Miên nhìn ông lão, rồi nhìn quanh căn phòng. Ký ức về cú nhảy kinh hoàng, về gương mặt biến dạng của Ngôn Chi trên đỉnh thác ùa về như một cơn bão. Cô run rẩy hỏi, giọng khản đặc: "Đây là... đâu? Ông là ai?"
"Đây là bìa rừng phía Nam, cách thác nước khoảng năm cây số. Lão chỉ là một kẻ canh rừng già. Cô tên là gì? Sao lại rơi xuống thác giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?"
Mộc Miên im lặng. Cô không dám nói tên thật, càng không dám nhắc đến Thẩm Ngôn Chi. Nỗi sợ hãi rằng anh ta có thể xuất hiện ở bất cứ đâu, đằng sau bất kỳ cánh cửa nào, vẫn bám lấy cô như một bóng ma. Cô chỉ thều thào: "Cháu... cháu bị trượt chân. Cháu không nhớ rõ mình là ai."
Ông lão nhìn cô bằng ánh mắt đầy thấu hiểu, không hỏi thêm. Ông biết những người chạy trốn vào rừng đêm thường mang theo những bí mật không thể nói thành lời. "Thôi được rồi, cứ nghỉ đi. Ở đây tạm thời an toàn."
Nhưng "an toàn" là một khái niệm xa xỉ đối với người của Thẩm Ngôn Chi.
Cùng lúc đó, tại căn biệt thự, bầu không khí đặc quánh sự chết chóc. Thẩm Ngôn Chi đứng giữa studio, khuôn mặt anh ta giờ đây không còn một chút biểu cảm nào, chỉ có đôi mắt đỏ vẩn lên những tia máu. Vết cào trên má vẫn chưa được băng bó, máu đã khô thành một vệt đen dài.
Dưới chân anh ta là hàng chục màn hình máy tính hiển thị hình ảnh từ thiết bị bay không người lái (drone) đang quét qua từng mét vuông của khu rừng.
"Thưa ngài, chúng tôi đã tìm thấy chiếc áo khoác. Con chip bị vứt lại ở bụi gai hướng Đông." Một kẻ thuộc hạ run rẩy báo cáo. "Nhưng dấu vết ở mép thác xác nhận... cô ấy đã nhảy xuống."
Xoảng!
Một bình gốm cổ trị giá hàng chục ngàn đô la bị Ngôn Chi hất văng xuống sàn, vỡ tan tành. Anh ta xoay người, bóp chặt cổ tên thuộc hạ, giọng rít qua kẽ răng:
"Cô ấy chưa chết. Mộc Miên của tôi là một kiệt tác, mà kiệt tác thì không dễ dàng bị hủy hoại bởi nước và đá. Tìm! Thuê thêm người, ngăn đập suối lại nếu cần. Bằng mọi giá phải mang cô ấy về đây. Nếu cô ấy mất một sợi tóc, các người sẽ biết thế nào là 'phục chế xác thịt'."
Anh ta buông tên thuộc hạ ra, quay lại nhìn bức tranh "Tự Do" đang vẽ dở trên giá. Ngón tay anh ta vuốt ve những mảng màu chưa khô, ánh mắt lộ rõ sự điên cuồng tột độ.
"Em giỏi lắm, Mộc Miên. Em dám dùng cái chết để thách thức sự kiên nhẫn của anh. Nhưng em quên rồi sao? Anh là chuyên gia phục chế. Dù em có vỡ vụn thành trăm mảnh, anh cũng sẽ tìm lại từng mảnh một và gắn chúng lại vào vị trí cũ. Em mãi mãi không thể thoát khỏi bàn tay này."
Bên ngoài, trời bắt đầu hửng sáng, nhưng cuộc săn lùng lớn nhất lịch sử vùng ngoại ô này mới chỉ thực sự bắt đầu. Mộc Miên nằm trong căn lều gỗ, tay siết chặt chiếc nhẫn bạc mà cô đã kịp vồ lấy dưới hầm, thầm cầu nguyện rằng sương mù của khu rừng sẽ che giấu cô thêm một chút nữa.