Tiếng chim rừng buổi sớm vốn dĩ thanh bình bỗng chốc trở nên xao xác, từng đàn chim vỗ cánh bay tán loạn khỏi những tán cây cổ thụ. Trong căn lều gỗ, Mộc Miên vừa chợp mắt được một lúc thì bị đánh thức bởi tiếng động cơ ầm rì từ phía xa – một âm thanh lạc lõng và đầy đe dọa giữa đại ngàn.
Ông lão tiều phu đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, đôi lông mày bạc trắng nhíu chặt lại. Ông quay sang nhìn Mộc Miên, ánh mắt đầy lo âu: "Có chuyện không ổn rồi. Có ít nhất ba chiếc xe địa hình đang cày xới con đường mòn phía Bắc. Chúng có chó săn."
Mộc Miên lạnh người. "Chó săn" – hai từ đó như một mũi kim đâm thẳng vào tủy sống cô. Thẩm Ngôn Chi không chỉ dùng công nghệ, hắn đang dùng cả bản năng săn mồi nguyên thủy nhất để dồn đuổi cô. Cô cố gắng lết đôi chân đau đớn xuống giường, hơi thở gấp gáp: "Cháu phải đi... Cháu không thể để ông liên lụy."
"Cô đi đâu với đôi chân đó?" Ông lão ấn vai cô ngồi xuống. "Nghe này, phía sau bếp có một cái hầm nhỏ dùng để trữ khoai tây và thực phẩm qua mùa đông. Nó nằm dưới đống cỏ khô. Cô chui xuống đó, dù có nghe thấy bất cứ tiếng động nào cũng không được lên tiếng."
Mộc Miên chỉ kịp gật đầu, cô chui tọt vào cái hốc tối tăm, ẩm thấp ngay khi tiếng gầm rú của động cơ dừng lại ngay trước cửa lều. Qua kẽ hở của sàn gỗ, cô có thể thấy ánh sáng bị che khuất bởi những bóng người cao lớn.
Rầm!
Cánh cửa gỗ mỏng manh bị đá văng. Tiếng giày da nện trên sàn gỗ nghe đanh và lạnh lùng – nhịp bước chân mà Mộc Miên có thể nhận ra dù ở cách xa hàng dặm. Là Thẩm Ngôn Chi.
"Chào ông lão. Thứ lỗi cho sự đường đột này." Giọng Ngôn Chi vang lên, vẫn điềm đạm, vẫn thanh tao, nhưng mang theo hơi lạnh của một hầm băng. "Chúng tôi đang tìm một cô gái. Cô ấy bị lạc rừng đêm qua. Ông có thấy ai không?"
"Tôi già rồi, mắt mờ tai nặng, chỉ thấy gió với cây thôi." Ông lão bình tĩnh đáp, tiếng rót nước trà nghe vẫn đều đặn. "Các anh tìm người sao lại mang theo vũ khí và chó dữ thế kia?"
Một tiếng cười khẽ vang lên. Mộc Miên nín thở, cô cảm nhận được Ngôn Chi đang di chuyển. Tiếng bước chân của hắn dừng lại ngay phía trên đỉnh đầu cô, nơi đống cỏ khô đang che đậy nắp hầm.
"Ông lão, ông là một người phục chế thời gian bằng những vòng tuổi của gỗ. Còn tôi, tôi phục chế lại những mảnh vỡ của cái đẹp." Ngôn Chi chậm rãi nói, tiếng gậy gỗ (hoặc một vật cứng) gõ nhịp trên sàn nhà. "Tôi ngửi thấy mùi của cô ấy. Mùi sơn dầu dầu lanh lẫn trong mùi máu khô. Cô ấy đã ở đây, đúng không?"
"Tôi không hiểu anh đang nói gì."
"Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi." Giọng Ngôn Chi đột ngột hạ xuống một tông, đầy sự tàn nhẫn. "Mộc Miên là của tôi. Mọi mét vuông đất cô ấy giẫm lên, mọi làn không khí cô ấy hít vào đều thuộc quyền sở hữu của Thẩm Ngôn Chi này. Nếu ông giấu cô ấy, ông đang ăn cắp món đồ quý giá nhất của tôi đấy."
Dưới hầm ngầm, Mộc Miên bịt chặt miệng để ngăn tiếng khóc. Cô thấy một giọt máu từ vết thương ở chân mình thấm qua kẽ sàn, rơi xuống đất ẩm. Nếu Ngôn Chi nhìn thấy vết máu này...
Bỗng nhiên, tiếng chó sủa vang lên dữ dội phía ngoài sân. Một tên thuộc hạ chạy vào: "Thưa ngài! Đám chó đã đánh hơi thấy dấu vết máu ở con suối phía Tây, cách đây 300 mét. Có vẻ cô ấy đã cố băng qua suối để xóa dấu vết."
Tiếng bước chân trên đỉnh đầu Mộc Miên rời đi. Ngôn Chi khựng lại ở cửa, hắn quay đầu nhìn ông lão tiều phu một lần cuối.
"Ông lão, nếu tôi quay lại mà tìm thấy cô ấy ở đây... tôi sẽ không chỉ 'phục chế' gỗ của ông đâu, tôi sẽ biến căn lều này thành quan tài của ông."
Tiếng xe địa hình rú ga rời đi, mang theo sự đe dọa nghẹt thở. Mộc Miên đổ sụp xuống nền đất ẩm của hầm ngầm, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Cô hiểu rằng mình vừa thoát chết trong gang tấc nhờ sự đánh lạc hướng của ông lão (ông đã lén vứt chiếc khăn thấm máu của cô xuống suối từ trước).
Nhưng cuộc săn đuổi chỉ mới bắt đầu. Thẩm Ngôn Chi đã phát điên, và con thú điên ấy sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi thấy cô quay lại trong chiếc lồng kính của hắn.