Khi những tiếng động cơ cuối cùng tan biến hẳn vào màn sương, ông lão tiều phu mới vội vã lật đống cỏ khô, kéo nắp hầm lên. Mộc Miên bước ra, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu, đôi mắt vẫn chưa hết bàng hoàng. Cô nhìn ông lão, đôi môi run rẩy định nói lời cảm ơn nhưng ông đã xua tay.
"Đừng nói gì cả. Hắn sẽ quay lại. Kẻ đó không phải là người, hắn là một con sói đầu đàn đang bị thương. Hắn sẽ lùng sục từng bụi cỏ cho đến khi thấy cô." Ông lão đưa cho cô một bộ quần áo sờn cũ của con trai ông, một chiếc mũ len sụp sâu và một chiếc túi vải nhỏ đựng ít lương khô. "Cô không thể trốn trong rừng mãi được. Hắn làm chủ nơi này. Cô phải đi về phía thành phố, nơi đám đông sẽ che giấu cô."
Mộc Miên siết chặt túi vải. Thành phố – nơi có Thẩm Ngôn Chi ở khắp mọi nơi, từ những tấm bảng quảng cáo triển lãm đến những mối quan hệ chằng chịt trong giới thượng lưu. Nhưng ông lão nói đúng, ở đây cô là một mục tiêu lộ thiên, còn ở thành phố, cô có thể trở thành một hạt cát giữa sa mạc.
Cô chọn một con đường mòn mà dân buôn gỗ thường đi, tránh xa các trục đường chính nơi drone của Ngôn Chi đang rà soát. Sau gần sáu tiếng đi bộ trong đau đớn, Mộc Miên cuối cùng cũng ra đến quốc lộ. Cô bắt một chuyến xe tải chở rau cũ về phía chợ đầu mối thành phố.
Nhìn qua gương chiếu hậu của xe tải, cô thấy những chiếc xe hơi đen bóng lướt qua theo chiều ngược lại – quân đoàn của Ngôn Chi vẫn đang đổ dồn về phía rừng. Hắn không bao giờ ngờ được rằng "kiệt tác" của mình lại dám quay trở lại cái lồng sắt mà hắn đã dựng lên.
Thành phố hiện ra với những ánh đèn neon rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Mộc Miên xuống xe tại một góc phố tồi tàn, kéo thấp chiếc mũ len để che đi khuôn mặt. Cô không đi tìm Lâm Phong – vì chắc chắn hắn đã canh chừng ở đó. Cô cũng không thể về nhà. Cô đi về phía một khu chung cư cũ nát ở quận 4, nơi ở của Trình Di, một họa sĩ phong cách đường phố vốn luôn đối đầu gay gắt với cô trong các cuộc thi.
Trình Di là người duy nhất không nằm trong danh sách "bạn bè" mà Ngôn Chi đã sàng lọc, đơn giản vì anh ta từng công khai sỉ nhục tranh của cô là "quá sạch sẽ và thiếu linh hồn". Chính sự ghét bỏ công khai ấy lại trở thành tấm bùa hộ mệnh cho cô lúc này.
Cộc, cộc, cộc.
Cánh cửa sắt rỉ sét mở ra. Trình Di xuất hiện với điếu thuốc ngậm trên môi, mùi sơn xịt nồng nặc toả ra từ căn phòng bừa bãi. Anh ta nheo mắt nhìn cô gái nhếch nhác trước mặt, rồi sững người khi nhận ra đôi mắt đặc biệt ấy.
"Mộc Miên? Cô... cô bị tạt axit hay vừa trốn khỏi trại tâm thần đấy?"
Mộc Miên không đủ sức để đáp trả sự mỉa mai thường thấy của anh ta. Cô ngã quỵ xuống bậu cửa, bám lấy cánh tay đầy vết sơn của Trình Di, hơi thở đứt quãng: "Giấu tôi đi... làm ơn. Thẩm Ngôn Chi... hắn ta sẽ giết tôi."
Nghe đến tên Thẩm Ngôn Chi, điếu thuốc trên môi Trình Di rơi xuống. Giới nghệ thuật đều biết Ngôn Chi là "người bảo trợ" hào phóng của Mộc Miên, nhưng ánh mắt kinh hoàng của cô lúc này lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác.
Trình Di nhìn ra hành lang vắng lặng, nhanh chóng kéo cô vào trong rồi sập cửa lại. Anh ta khóa ba lớp khóa, hất đống lon sơn trên ghế sofa sang một bên.
"Hắn ta điên rồi đúng không?" Trình Di hỏi, giọng anh ta bỗng trở nên nghiêm túc đến lạ thường. "Cả ngày hôm nay truyền thông phát điên vì tin cô mất tích, còn hắn ta thì treo thưởng hàng tỷ cho ai thấy cô. Tôi cứ tưởng hắn yêu cô lắm."
Mộc Miên cuộn tròn người trên chiếc ghế sofa rách nát, đôi vai rung lên bần bật. "Anh ta không yêu... anh ta chỉ muốn phục chế tôi. Anh ta muốn tôi là một vật phẩm không có linh hồn trong lồng kính của anh ta."
Trình Di im lặng một lúc lâu, anh ta lấy ra một hộp cứu thương cũ kỹ. "Nghe này, tôi không ưa gì cô, nhưng tôi ghét những kẻ coi nghệ thuật là đồ chơi của riêng mình. Ở lại đây. Studio này là một cái lỗ đen, không ai thèm để ý đâu."
Mộc Miên nhìn quanh căn phòng đầy những bức vẽ nổi loạn, gai góc của Trình Di. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô không ngửi thấy mùi đàn hương của Ngôn Chi. Cô ngửi thấy mùi của sự tự do – dù nó có nồng nặc mùi hóa chất và nghèo nàn.
Nhưng cô không biết rằng, tại văn phòng ở trung tâm thành phố, Thẩm Ngôn Chi đang đứng trước một tấm bản đồ kỹ thuật số. Hắn nhìn vào điểm đỏ cuối cùng nơi thiết bị định vị bị vứt lại, rồi từ từ di chuyển ánh mắt về phía trung tâm thành phố. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến thư ký của hắn phải rùng mình lùi lại.
"Em thông minh lắm, Mộc Miên. Quay về thành phố để tìm nơi ẩn nấp sao? Em quên rằng mọi camera an ninh ở cái thành phố này đều có thể nhận diện được khuôn mặt mà anh đã ngắm nhìn suốt bốn năm qua sao?"
Hắn chạm tay vào màn hình, thu nhỏ khu vực quận 4. "Dù em có là hạt cát, anh cũng sẽ sàng lọc cả sa mạc này để tìm thấy em."