Bình minh ở Quận 4 bắt đầu bằng tiếng còi xe inh ỏi và mùi khói bụi đặc trưng của những con hẻm chằng chịt. Trong studio của Trình Di, Mộc Miên giật mình tỉnh giấc bởi tiếng loa phóng thanh phường vang lên một thông báo bất thường. Không phải là tin tức tiêm chủng hay nhắc nhở trật tự, mà là thông báo về một "đối tượng nguy hiểm có dấu hiệu tâm lý bất ổn" đang lẩn trốn trong khu vực, kèm theo mô tả nhân dạng trùng khớp hoàn toàn với cô.
Thẩm Ngôn Chi không dùng danh nghĩa tìm người yêu. Hắn dùng danh nghĩa "bảo vệ cộng đồng" để biến cô thành một kẻ tội đồ trong mắt mọi người.
"Hắn chơi ác thật." Trình Di ném cho cô một tờ báo sáng nay. Trang bìa là hình ảnh Mộc Miên trong buổi triển lãm, nhưng dòng tít lại ghi: “Nữ họa sĩ tâm thần phân liệt bỏ trốn khỏi cơ sở y tế – Cảnh báo nguy hiểm.”
Mộc Miên siết chặt tờ báo đến nát vụn. "Hắn đang tước đi sự trợ giúp cuối cùng của tôi. Giờ đây, bất kỳ ai thấy tôi cũng sẽ báo cảnh sát hoặc báo cho hắn."
"Yên tâm đi, dân ở khu này không đọc báo mấy đâu, mà có đọc họ cũng chẳng ưa gì cảnh sát." Trình Di vừa nói vừa lấy một hộp màu nhuộm tóc công nghiệp. "Nhưng để chắc chắn, chúng ta cần biến 'kiệt tác' của Thẩm Ngôn Chi thành một thứ gì đó mà hắn không thể nhận ra."
Trong khi Trình Di thô bạo cắt đi mái tóc dài suôn mượt mà Ngôn Chi hằng nâng niu, rồi nhuộm nó sang màu xanh rêu nổi loạn, thì ở phía bên kia cây cầu, một đoàn xe đen bóng đang từ từ tiến vào khu vực.
Thẩm Ngôn Chi ngồi trong xe, đôi mắt mệt mỏi nhưng sáng rực một vẻ hưng phấn bệnh hoạn. Hắn nhìn vào máy tính xách tay, nơi một phần mềm nhận diện khuôn mặt đang quét qua hàng ngàn dữ liệu từ các camera an ninh của các cửa hàng tiện lợi trong bán kính 2km.
"Thưa ngài, có một tín hiệu mờ nhạt tại cửa hàng tạp hóa đầu hẻm 148." Tên thuộc hạ báo cáo. "Một cô gái mặc đồ rộng thùng thình, che mặt, nhưng dáng đi và tỉ lệ cơ thể giống cô Mộc đến 85%."
Ngôn Chi khẽ gõ ngón tay lên mặt đồng hồ. "Tỉ lệ cơ thể là thứ không thể che giấu bằng quần áo. Em ấy vẫn chưa hiểu rằng, anh thuộc lòng từng đốt xương của em ấy hơn cả chính bản thân em."
Hắn bước xuống xe, đôi giày da bóng loáng đặt lên nền xi măng bẩn thỉu của khu phố nghèo. Sự xuất hiện của hắn – một người đàn ông lịch lãm, quyền quý – lạc lõng đến mức khiến cả khu phố phải nín thở. Ngôn Chi không vội vã. Hắn đi bộ dọc theo con hẻm, đôi mắt đảo qua từng ô cửa sổ cũ nát.
"Mộc Miên, anh biết em ở quanh đây." Hắn nói thầm, giọng nói tan vào tiếng ồn ào của phố thị. "Em chọn một nơi đầy mùi sơn xịt và bụi bẩn thế này để trốn anh sao? Em đang tự làm hỏng đôi bàn tay quý giá của mình đấy."
Hắn dừng lại trước cửa tòa chung cư cũ nơi Trình Di ở. Bản năng của một kẻ săn mồi mách bảo hắn rằng con mồi đang ở rất gần. Ngôn Chi nhìn vào bảng danh sách cư dân dán trên tường, ngón tay dừng lại ở cái tên: Trình Di – Phòng 402.
"Họa sĩ đường phố sao?" Ngôn Chi nhếch môi, một nụ cười khinh miệt. "Kẻ luôn miệng chê bai tác phẩm của anh là thiếu linh hồn... Hóa ra lại là nơi em chọn làm tổ."
Phía trên lầu 4, Mộc Miên đang nhìn qua khe cửa sổ rỉ sét. Cô thấy bóng dáng cao lớn của Ngôn Chi đang đứng dưới sân chung cư. Hơi lạnh chạy dọc sống lưng cô. Hắn đã đến. Hắn tìm ra cô nhanh hơn bất kỳ sự tính toán nào.
"Trình Di, hắn ở dưới kia!" Mộc Miên hốt hoảng, giọng cô run lên bần bật.
Trình Di quăng lon sơn xuống sàn, vẻ mặt trở nên lì lợm. Anh ta vơ lấy chiếc áo khoác denim rách rưới khoác lên người cô. "Nghe này, lối thoát hiểm phía sau thông ra một chợ cá. Rất đông người và nồng mùi. Hắn sẽ không bao giờ nghĩ một tiểu thư như cô dám chui vào đó. Đi nhanh!"
"Còn anh?"
"Tôi sẽ đón tiếp 'vị khách quý' này một chút." Trình Di cầm lấy một cây gậy sắt dùng để trộn sơn, ánh mắt lóe lên sự ngang tàng của một kẻ không còn gì để mất.
Khi tiếng bước chân của Ngôn Chi bắt đầu vang lên ở cầu thang hành lang, chậm rãi và đầy áp lực, Mộc Miên lao ra cửa sau. Cô chạy đi, trong lòng mang theo một nỗi hận thù đang lớn dần. Cô hiểu rằng, chừng nào Thẩm Ngôn Chi còn sống, trái đất này sẽ không có chỗ nào là an toàn cho cô. Cô không thể mãi là con mồi.