Tiếng giày da nện trên sàn hành lang cũ nát của khu chung cư vang lên đều đặn, mỗi nhịp gõ như một tiếng búa đóng vào chiếc đinh cuối cùng của sự kiên nhẫn. Thẩm Ngôn Chi dừng lại trước cánh cửa phòng 402. Hắn không gõ cửa, mà đứng đó, hít một hơi thật sâu để cảm nhận bầu không khí.
Giữa mùi sơn xịt nồng nặc, mùi bụi bẩn và ẩm mốc, khứu giác nhạy cảm của một chuyên gia phục chế vẫn bắt được một tia hương thơm lạc lõng: mùi hoa mộc miên thanh khiết, thứ mùi mà hắn đã dày công điều chế riêng cho loại sữa tắm cô dùng.
"Mở cửa ra, Trình Di. Đừng để tôi phải làm bẩn đôi bàn tay này." Giọng Ngôn Chi dịu dàng đến đáng sợ.
Cạch.
Cánh cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc. Trình Di đứng đó, tựa lưng vào khung cửa, miệng vẫn ngậm điếu thuốc tàn, tay cầm cây gậy sắt trộn sơn gõ nhịp nhẹ nhàng lên lòng bàn tay.
"Chào ngài Thẩm. Thật vinh dự cho cái ổ chuột này khi được đón tiếp một 'vị thánh' của giới nghệ thuật. Ngài tìm tôi để thảo luận về linh hồn của tranh, hay để tìm món đồ chơi đã mất tích?"
Ngôn Chi không đáp lời. Hắn bước thẳng vào trong, ánh mắt lướt qua những bức vẽ graffiti đầy nổi loạn trên tường. Hắn dừng lại trước chiếc ghế sofa rách nát, nơi Mộc Miên vừa ngồi cách đây vài phút. Hắn cúi xuống, nhặt lên một sợi tóc màu xanh rêu còn vương lại – bằng chứng của sự thay đổi mà hắn chưa cho phép.
Gân xanh trên trán Ngôn Chi giật mạnh. Hắn xoay sợi tóc quanh ngón tay, ánh mắt tối sầm lại như vực thẳm.
"Cậu đã cắt tóc của cô ấy?" Ngôn Chi hỏi, giọng nói run lên vì một cơn giận dữ kìm nén. "Cậu có biết tôi đã mất bao nhiêu công sức để chăm sóc mái tóc đó không? Cậu đã làm hỏng một phần của kiệt tác."
"Kiệt tác cái khỉ gì!" Trình Di nhổ điếu thuốc xuống sàn, bước tới đối diện với Ngôn Chi. "Cô ấy là con người, không phải cái bình gốm để anh dán keo rồi cất vào tủ kính. Anh nhìn lại mình đi, Thẩm Ngôn Chi. Anh không yêu cô ấy, anh chỉ đang thờ phụng cái bóng do chính anh tạo ra thôi!"
Bốp!
Cú đấm của Ngôn Chi nhanh và hiểm đến mức Trình Di không kịp né tránh. Chuyên gia phục chế nổi tiếng với đôi tay lịch lãm giờ đây ra đòn với sự tàn bạo của một kẻ điên. Trình Di lùi lại, lau vệt máu trên khóe miệng, cười khẩy rồi lao vào cuộc ẩu đả. Cây gậy sắt va chạm với những lọ sơn trên kệ, tạo nên một cuộc hỗn chiến đầy màu sắc và tiếng đổ vỡ.
Sơn đỏ, sơn xanh đổ lênh láng trên sàn nhà, hòa lẫn với những giọt máu đỏ tươi. Ngôn Chi áp đảo hoàn toàn bằng những chiêu thức võ thuật được rèn luyện bài bản. Hắn bóp nghẹt cổ Trình Di, ép mạnh anh ta vào bức tường đang vẽ dở.
"Cô ấy đang ở đâu?" Ngôn Chi rít lên, gương mặt hắn giờ đây dính đầy những vệt sơn đầy nhơ nhuốc, phá nát vẻ thanh cao thường ngày.
"Dưới... địa ngục... đang đợi anh đấy!" Trình Di khó nhọc thốt ra.
Ngôn Chi nhìn thấy lối cửa sau đang mở toang, dẫn ra ban công thoát hiểm thông xuống chợ cá. Hắn buông Trình Di ra như vứt một món đồ hỏng, rồi lao nhanh về phía đó. Hắn không quan tâm đến kẻ thua cuộc, hắn chỉ quan tâm đến mùi hương đang xa dần.
Phía dưới chợ cá, Mộc Miên đang chen chúc giữa những sạp hàng nồng nặc mùi tanh. Cô mặc chiếc áo denim rách, mái tóc xanh rêu rối bời, cố gắng hòa mình vào đám đông những người lao động. Cô nhìn thấy bóng dáng Ngôn Chi xuất hiện trên ban công tầng 4, đang nhìn xuống như một con diều hâu đang quét tìm con mồi.
Mộc Miên vội vàng cúi thấp đầu, len qua những rổ cá tươi rói. Cô biết Trình Di đã câu giờ cho mình, nhưng cô cũng biết Ngôn Chi sẽ không bao giờ dừng lại. Hắn đã mất đi sự kiểm soát cuối cùng. Hắn không còn là kẻ săn mồi thanh lịch nữa, hắn đã trở thành một con thú bị thương – và con thú bị thương thì luôn nguy hiểm nhất.
Đúng lúc đó, một chiếc xe tải đông lạnh đang chuẩn bị xuất phát ở cổng chợ. Mộc Miên không kịp suy nghĩ, cô nhảy đại vào thùng xe phía sau ngay khi cánh cửa chuẩn bị khép lại.
Bóng tối bao trùm. Hơi lạnh từ những tảng đá viên thấm vào da thịt. Nhưng trong bóng tối đó, Mộc Miên lại cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Cô đang rời khỏi thành phố này, rời khỏi tầm mắt của "vị thánh" điên loạn.