MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiệt Tác Đẫm Máu: Phục Chế Linh HồnChương 15

Kiệt Tác Đẫm Máu: Phục Chế Linh Hồn

Chương 15

893 từ · ~5 phút đọc

Bóng tối trong thùng xe đông lạnh đặc quánh và lạnh lẽo đến thấu xương. Mộc Miên co rúm người lại giữa những kiện hàng được bọc kín bằng nilon đen, hơi thở của cô tạo thành những làn khói trắng mỏng manh trong không khí buốt giá. Tiếng động cơ xe tải gầm rú, rung lắc dữ dội khi nó băng qua những ổ gà trên con đường ngoại ô gồ ghề.

Cô cứ ngỡ mình đang trốn giữa những thùng cá, nhưng khi khứu giác dần làm quen với cái lạnh, Mộc Miên nhận ra một điều bất thường. Không có mùi tanh của hải sản. Thay vào đó là một mùi hóa chất hắc nồng, giống hệt loại dung môi mà Thẩm Ngôn Chi thường dùng trong phòng thí nghiệm để bảo quản các mẫu vật hữu cơ.

Run rẩy vì lạnh và sợ hãi, Mộc Miên đưa tay sờ soạn xung quanh. Cô chạm phải một khối kim loại lạnh ngắt, rồi đến một thứ gì đó mềm hơn, được bọc trong vải sáp. Một ý nghĩ kinh hoàng xẹt qua đầu: Đây không phải là xe chở hàng thực phẩm.

Đúng lúc đó, chiếc xe đột ngột phanh gấp. Tiếng lốp xe rít lên trên mặt đường nhựa khô khốc. Mộc Miên bị hất văng về phía trước, đầu va mạnh vào thành xe đau điếng. Phía bên ngoài, tiếng cửa xe đóng sầm và tiếng bước chân nặng nề vang lên.

"Kiểm tra lại lô hàng đi. Tay sếp lớn vừa gọi, nói rằng có một 'món đồ quý' bị thất lạc ở khu vực này. Nếu chúng ta vô tình nhặt được, tiền thưởng sẽ đủ để giải nghệ." Giọng một gã đàn ông khàn đặc vang lên ngay sau cánh cửa thùng xe.

Mộc Miên nín thở, tim cô đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hóa ra Ngôn Chi không chỉ dùng vệ tinh và camera, hắn đã mua chuộc cả những băng nhóm ngầm ở thành phố để giăng lưới khắp nơi. Hắn biết tính toán của cô, biết cô sẽ chọn những phương tiện giao thông bẩn thỉu nhất để lẩn trốn.

Cạch.

Chốt cửa thùng xe bị gạt ra. Ánh sáng từ đèn pin cực mạnh rọi vào trong, xua tan bóng tối nhưng mang theo sự đe dọa tột cùng. Mộc Miên vội vàng chui tọt vào khe hở hẹp giữa hai kiện hàng lớn ở góc sâu nhất, cầu nguyện rằng bóng tối sẽ che chở cho mình.

"Toàn là hóa chất và vật mẫu thôi. Không thấy con bé nào cả." Tên đàn ông quét đèn pin qua một lượt.

"Cẩn thận một chút, tay Ngôn Chi đó không phải hạng vừa đâu. Hắn miêu tả con bé đó như một loại báu vật quốc gia vậy. Nếu nó có ở đây, chúng ta phải giữ cho nguyên vẹn."

Bọn chúng đóng cửa xe lại, nhưng lần này Mộc Miên nghe thấy tiếng khóa xích sắt từ bên ngoài. Cô đã thoát khỏi bàn tay của Ngôn Chi trong chốc lát, nhưng lại rơi vào một cái lồng khác, di động và đáng sợ không kém.

Trong lúc đó, tại văn phòng cao nhất của tòa tháp Thẩm Gia, Thẩm Ngôn Chi đang đứng trước một màn hình radar lớn. Trên đó, một chấm đỏ li ti đang di chuyển chậm chạp về phía cảng biển. Hắn cầm một ly rượu vang, nhưng không uống, mà chỉ nhìn vào vết máu của Trình Di vẫn còn dính trên mu bàn tay mình.

"Em tưởng em đang chạy trốn sao, Mộc Miên?" Hắn khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng tàn nhẫn xen lẫn phấn khích. "Anh đã sớm cài mã độc vào tất cả các phương tiện vận tải ra vào quận 4 rồi. Em đang ngồi trên một chiếc xe chứa đầy những mẫu vật chết chóc. Nếu em không thuộc về anh, em sẽ trở thành một phần của bộ sưu tập mãi mãi không bao giờ già đi đó."

Hắn đặt ly rượu xuống, lấy chiếc khăn tay lau sạch vết máu, rồi cầm lấy bộ đàm: "Tất cả các đội, bao vây cảng số 7. Khi xe tải đến, không được nổ súng. Tôi muốn tự tay mở 'hộp quà' đó."

Chiếc xe tải lại bắt đầu di chuyển, nhưng lần này tốc độ nhanh hơn hẳn. Mộc Miên ngồi trong bóng tối, tay cô vô tình chạm phải một nhãn dán trên kiện hàng bên cạnh. Dưới ánh sáng mờ nhạt hắt qua khe cửa, cô đọc được dòng chữ: "Mẫu vật sinh học – Tài sản của Thẩm Gia".

Toàn thân cô đông cứng lại. Chiếc xe này... ngay từ đầu đã là của hắn. Hắn không hề tìm cô, hắn đang dẫn dụ cô tự chui vào chiếc quan tài di động này. Sự tự do mà cô hằng khao khát hóa ra chỉ là một vòng lặp khác trong kế hoạch phục chế điên rồ của Thẩm Ngôn Chi.

Mộc Miên nhìn quanh tuyệt vọng, rồi ánh mắt cô dừng lại ở một lọ hóa chất dễ cháy bị rơi ra khỏi kệ. Một ý nghĩ liều lĩnh nảy ra: Nếu cô không thể sống sót thoát ra, cô sẽ thiêu rụi mọi thứ, kể cả chính mình, để hắn không bao giờ có được "kiệt tác" hoàn hảo nhất.