Mùa thu chạm ngõ Tô Châu bằng những cơn gió heo may se lạnh. Cây ngô đồng trước cửa bắt đầu rụng lá, những chiếc lá vàng to bằng bàn tay phủ kín lối đi vào tiệm hoa.
Biến cố cuối cùng cũng ập đến vào một buổi chiều muộn. Bà Trình đang nấu cơm thì ngất xỉu ngay trong bếp. Tiếng xoong nồi rơi loảng xoảng vỡ vụn trật tự cuối cùng của Niên Vũ. Anh chạy ra, thấy mẹ nằm bất động trên sàn nhà, hơi thở đứt quãng.
Niên Vũ đứng sững lại. Hệ thần kinh của anh bị quá tải. Anh muốn hét lên, muốn cứu mẹ, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn. Những ký ức về ngày bố anh bỏ đi, về những lần anh bị bỏ rơi trong bóng tối ùa về, nhấn chìm anh vào một cơn hoảng loạn tột độ. Anh bắt đầu lấy tay vò tóc, miệng phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa.
Đúng lúc đó, Lâm Hi đẩy cửa bước vào. Cô vừa đóng cửa tiệm hoa, định sang giúp bà Trình nấu cơm như thường lệ.
"Bác Trình! Niên Vũ!"
Lâm Hi lao đến bên bà Trình, kiểm tra mạch đập rồi lập tức gọi cấp cứu. Cô hành động nhanh chóng, quyết đoán. Trong khi đợi xe cứu thương, cô nhận thấy Niên Vũ đang rơi vào trạng thái tự hủy hoại. Anh đang đập đầu vào cạnh bàn.
Lâm Hi chạy lại, ôm chặt lấy anh từ phía sau. Cô không sợ sự chống cự của anh, cô không sợ bị anh làm đau.
"Niên Vũ! Nhìn tôi! Nhìn tôi này!"
Niên Vũ vùng vẫy, nhưng vòng tay của Lâm Hi vẫn cứng rắn như một bến đỗ. Mùi bạc hà từ tóc cô và hơi ấm từ cơ thể cô bắt đầu thâm nhập vào cơn hoảng loạn của anh.
"Mẹ anh sẽ không sao. Có tôi ở đây. Tôi sẽ không đi đâu cả."
Lời hứa đó giống như một sợi dây thừng ném xuống vực thẳm. Niên Vũ dần bình tĩnh lại, anh gục đầu vào vai cô, hơi thở hổn hển. Lần đầu tiên anh chấp nhận một sự đụng chạm trực tiếp và kéo dài. Anh ngửi thấy mùi của đất, của hoa và cả mùi mồ hôi của sự lo lắng từ cô.
Xe cứu thương đến. Bà Trình được đưa đi. Niên Vũ nhất quyết không rời Lâm Hi. Anh nắm chặt lấy vạt áo cô, đôi mắt đầy vẻ van nài.
"Tôi đi cùng anh." – Cô nắm lấy bàn tay đang run rẩy của anh, dắt anh bước ra khỏi ngôi nhà, bước lên xe cứu thương.
Tại bệnh viện, giữa mùi thuốc sát trùng và tiếng ồn ào của phòng cấp cứu – những thứ vốn là cực hình với Niên Vũ – anh lại ngồi yên lặng đến lạ thường. Anh ngồi trên băng ghế dài, tay vẫn nắm chặt tay Lâm Hi.
Bác sĩ bước ra, thông báo bà Trình bị suy tim do làm việc quá sức và căng thẳng kéo dài, cần phải phẫu thuật và nằm viện theo dõi lâu dài. Chi phí sẽ rất lớn.
Niên Vũ nhìn Lâm Hi. Anh thấy cô gật đầu với bác sĩ, thấy cô lấy thẻ ngân hàng của mình ra – số tiền cô dành dụm bấy lâu để định sửa lại tiệm hoa – để đóng tiền tạm ứng viện phí.
"Đừng lo, Niên Vũ. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."
Anh nhìn xuống đôi bàn tay đang nắm lấy nhau. Một bàn tay đầy vết chai của người bán hoa, và một bàn tay trắng trẻo nhưng yếu ớt của kẻ bệnh tật. Anh nhận ra rằng, thế giới ngoài kia không chỉ có vẻ đẹp nhạt nhòa của những vệt màu, mà còn có cả sự tàn khốc của gánh nặng cơm áo.
Đêm đó, trong hành lang bệnh viện vắng vẻ, Trình Niên Vũ lấy cuốn sổ tay ra. Anh không vẽ hình vẽ nhạt nhòa nữa. Anh dùng bút chì đen, phác thảo lại gương mặt của Lâm Hi lúc cô ôm anh. Anh vẽ đôi mắt cô – đôi mắt mang theo sự can trường và nỗi buồn sâu thẳm.
Dù bức tranh vẫn chưa hoàn thiện, nhưng một nửa gương mặt của cô đã bắt đầu hiện lên rõ ràng trên mặt giấy. Kim giờ chạy chậm của anh đang bị thực tại kéo đi với tốc độ chóng mặt. Anh biết, mình không thể trốn trong vỏ ốc được nữa. Vì mẹ, và vì người con gái đang nắm tay anh đây, anh phải học cách trở thành một người đàn ông thực sự.
"Bức tranh chưa vẽ mắt" của anh, giờ đây đã bắt đầu có những nét mi đầu tiên.