MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKim Giờ Chạy ChậmChương 14: BỮA CƠM KHÔNG TIẾNG ĐỘNG

Kim Giờ Chạy Chậm

Chương 14: BỮA CƠM KHÔNG TIẾNG ĐỘNG

706 từ · ~4 phút đọc

Kể từ ngày đó, mối quan hệ giữa nhà họ Trình và Lâm Hi bước sang một trang mới, sâu sắc và đời thường hơn. Mẹ Lâm Hi qua đời, cô trở thành kẻ độc hành giữa thành phố Tô Châu rộng lớn. Bà Trình, với trái tim của một người mẹ, đã chủ động mời Lâm Hi sang ăn cơm tối mỗi ngày.

"Con bé một mình tội nghiệp lắm, cơm hàng cháo chợ sao mà chịu nổi." – Bà Trình nói với Niên Chi khi đang thái thịt.

Đối với Niên Vũ, sự xuất hiện của Lâm Hi trong bữa cơm gia đình là một thử thách khổng lồ đối với "trật tự" của anh. Anh vốn quen với việc chỉ có ba người, vị trí ghế ngồi cố định, tiếng bát đũa va chạm có chừng mực. Giờ đây, có thêm một hơi thở, một mùi hương bạc hà và hoa cỏ ngồi đối diện.

Bữa cơm đầu tiên diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Niên Vũ cúi gằm mặt, tập trung ăn bát cơm của mình, đôi khi liếc nhìn đôi bàn tay của Lâm Hi đang cầm đũa. Ngón tay cô có những vết chai nhỏ do cắt tỉa hoa, và một vết cắt mới còn dán băng cá nhân.

"Lâm Hi, ăn thêm miếng cá đi con." – Bà Trình gắp thức ăn cho cô.

"Cháu cảm ơn bác." – Lâm Hi nói khẽ. Cô nhìn sang Niên Vũ, thấy anh đang loay hoay tách những sợi hành lá ra khỏi bát canh. Cô lặng lẽ dùng đôi đũa sạch của mình, giúp anh gắp nốt những sợi hành còn sót lại mà không nói một lời.

Niên Vũ khựng lại. Anh ngẩng đầu nhìn cô. Trong ánh đèn vàng ấm áp của phòng bếp, khuôn mặt Lâm Hi vẫn chưa hoàn toàn rõ nét trong tâm trí anh, nhưng anh bắt đầu thấy được những đường nét mềm mại của gò má và sự ấm áp từ ánh nhìn của cô. Cô không ép anh giao tiếp, cô chỉ thầm lặng hỗ trợ trật tự của anh.

Dần dần, Niên Vũ bắt đầu quen với sự hiện diện này. Anh nhận ra rằng Lâm Hi là một người rất biết cách "im lặng". Cô có thể ngồi cạnh anh ở ban công suốt một buổi chiều, cô đọc sách, anh vẽ, giữa họ không có lấy một câu nói nhưng lại có một sự kết nối kỳ lạ.

Trong văn phong của Tần Di Ổ, tình cảm không cần phải thề non hẹn biển, nó nằm ở việc hai người có thể cùng nhau chịu đựng sự tĩnh lặng mà không cảm thấy lạc lõng.

Vào một buổi tối, khi Niên Chi đã đi ngủ và bà Trình đang bận dọn dẹp, Niên Vũ lấy cuốn sổ tay ra, đẩy về phía Lâm Hi. Anh chỉ vào hình vẽ cô gái đứng dưới mưa mà anh đã vẽ trước đó.

Lâm Hi nhìn bức tranh, rồi nhìn anh. Cô lấy cây bút chì của anh, vẽ thêm một bông hoa nhỏ vào tay cô gái trong tranh.

"Cảm ơn anh, Niên Vũ. Vì đã che chở cho mầm cây của tôi."

Niên Vũ cảm thấy lồng ngực mình ấm sực. Anh nhận ra mình không còn muốn cô là một "vệt màu" nữa. Anh muốn nhìn thấy cô rõ hơn. Anh bắt đầu tập trung vào việc quan sát các chi tiết trên khuôn mặt cô: nếp nhăn nhỏ nơi đuôi mắt khi cô cười, cách cô cắn môi khi suy nghĩ.

Nhưng trật tự của anh lại một lần nữa bị đe dọa, không phải bởi cảm xúc, mà bởi thực tại thực dụng. Bà Trình dạo này hay dùng tay xoa bóp vùng ngực, gương mặt bà thỉnh thoảng tái đi vì đau. Niên Vũ nhìn thấy điều đó, nhưng anh chưa đủ ngôn ngữ để hỏi. Anh chỉ thấy mỗi bữa cơm, thức ăn dần ít thịt hơn, và mẹ anh hay ngồi tần ngần trước những tờ hóa đơn viện phí cũ.

Cơn bão thực tại đang lờ mờ hiện hình ở chân trời, và kim giờ chạy chậm của Niên Vũ đang phải đối mặt với thử thách lớn nhất từ trước đến nay.