MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKim Giờ Chạy ChậmChương 13: NGÀY CỬA CUỐN MỞ RA

Kim Giờ Chạy Chậm

Chương 13: NGÀY CỬA CUỐN MỞ RA

805 từ · ~5 phút đọc

Bảy ngày. Đối với một người bình thường, bảy ngày chỉ là một vòng lặp của tuần lễ. Nhưng đối với Trình Niên Vũ, bảy ngày Lâm Hi vắng mặt là một cuộc hành trình dài dằng dặc qua những vùng đất của sự bất an. Anh bắt đầu ghi chép vào sổ tay không phải bằng hình vẽ, mà bằng những gạch đầu dòng khô khốc: Ngày 1: Tiệm đóng cửa. Ngày 2: Chim sẻ không đậu ở hiên đối diện. Ngày 3: Mưa rào, không ai che ô cho cẩm tú cầu.

Đến ngày thứ tám, vào đúng 8 giờ 30 phút sáng, một âm thanh vang lên khiến Niên Vũ bật dậy khỏi giường nhanh đến mức suýt ngã.

"Rào... rào... rào..."

Tiếng cửa cuốn kim loại ma sát với đường ray, một âm thanh vốn dĩ khô khốc nhưng lúc này lại vang lên như một bản nhạc cứu rỗi. Niên Vũ lao ra ban công. Bên kia đường, bóng hình quen thuộc trong chiếc áo sơ mi màu xám tro đang lom khom dọn dẹp đống lá khô tích tụ suốt một tuần. Lâm Hi gầy đi trông thấy, mái tóc buộc vội có phần xơ xác, và cử động của cô không còn sự hoạt bát thường ngày. Cô chậm chạp, như thể mỗi bước đi đều mang theo gánh nặng của nỗi buồn từ phương xa.

Bà Trình và Niên Chi cũng nhận ra sự trở lại của cô. Niên Chi chạy vội sang đường, trên tay cầm một hộp bánh dẻo mà mẹ đã chuẩn bị sẵn. Từ trên cao, Niên Vũ quan sát cuộc hội thoại. Anh thấy Niên Chi nói gì đó, rồi Lâm Hi ngước mắt nhìn lên tầng ba.

Lần đầu tiên, Niên Vũ không trốn tránh. Anh đứng thẳng, bàn tay nắm chặt lan can sắt. Ở khoảng cách này, anh thấy cô mỉm cười, nhưng đó là một nụ cười héo hắt, đôi mắt cô sưng mọng – một chi tiết dù nhạt nhòa nhưng Niên Vũ vẫn cảm nhận được bằng trực giác của một người nhạy cảm với sự thay đổi.

"Cô ấy... đau." – Niên Vũ thầm nghĩ.

Từ điển của anh vốn chỉ có "đúng" và "sai", "sáng" và "tối", nay đã có thêm chữ "đau". Anh quay vào phòng, lục tìm trong hộp sáp màu. Anh muốn tìm một màu sắc có thể an ủi cô. Màu xanh lam quá lạnh, màu vàng quá chói. Cuối cùng, anh chọn màu xanh lá mầm – màu của sự sống mới mà họ đã gieo.

Anh vẽ một bức tranh nhỏ, chỉ đơn giản là một bàn tay đang che chắn cho một ngọn cỏ. Anh gấp nó lại thật kỹ, không phải hình hạc, mà là một hình tam giác vững chãi.

Chiều hôm đó, Niên Vũ làm một việc không ai ngờ tới. Anh không đứng ở ban công thả giấy nữa. Anh cầm bức tranh, tự mình mở cửa nhà, bước xuống cầu thang một mình mà không có ai đi kèm. Tiếng giày vải chạm trên bậc đá vang lên đều đặn. Một, hai, ba... mười hai bước là một nhịp nghỉ.

Anh bước ra khỏi cổng khu chung cư. Cái nắng tháng Tám dội thẳng xuống đỉnh đầu, tiếng còi xe inh ỏi khiến anh loạng choạng. Nhưng anh không quay lại. Mục tiêu của anh là cái vệt màu xám tro đang ngồi bất động trước tiệm hoa bên kia đường.

Lâm Hi đang ngồi trên bậc thềm, tay cầm một nhành cẩm chướng héo. Cô không nhận ra có người đang tiến đến cho đến khi một bóng đen nhỏ bé đổ xuống chân mình. Cô ngẩng đầu lên, sững sờ.

Trình Niên Vũ đứng đó, mồ hôi đầm đìa, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi nhưng đôi mắt lại kiên định lạ thường. Anh không nhìn vào mắt cô, anh nhìn vào nhành hoa héo trên tay cô. Anh đưa ra bức tranh hình tam giác bằng cả hai tay.

"Đừng... héo." – Anh nói, giọng run rẩy như dây đàn sắp đứt.

Lâm Hi nhận lấy bức tranh, mở ra xem. Những giọt nước mắt mà cô đã cố kìm nén suốt một tuần ở quê nhà, trước linh sàng của mẹ, bỗng chốc vỡ òa. Cô khóc không thành tiếng, đôi vai run bần bật.

Niên Vũ đứng đó, tay chân lóng ngóng. Theo quy tắc của anh, anh nên bỏ chạy khỏi sự bộc phát cảm xúc này. Nhưng anh không chạy. Anh chậm rãi đưa tay ra, ngón tay chỉ dám chạm nhẹ vào gấu áo sơ mi của cô, như cách anh chạm vào chiếc khăn len để tìm sự an tâm.

"Tôi... ở đây."

Kim giờ của Trình Niên Vũ trong phút chốc đã vượt qua hàng vạn dặm rào cản để đứng cạnh một linh hồn đang vụn vỡ.