MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKim Giờ Chạy ChậmChương 12: KHI NHỮNG CON SỐ BIẾT BUỒN

Kim Giờ Chạy Chậm

Chương 12: KHI NHỮNG CON SỐ BIẾT BUỒN

757 từ · ~4 phút đọc

Sau chuyến đi dạo đầu tiên, Niên Vũ dường như rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Anh bắt đầu "đòi hỏi" nhiều hơn từ thế giới. Anh không hài lòng với việc chỉ nhìn Lâm Hi từ xa nữa. Anh bắt đầu đếm số lượng khách vào tiệm hoa của cô. Nếu hôm nào tiệm hoa vắng khách, anh sẽ trở nên bồn chồn, đi lại trong phòng với vẻ lo lắng.

Vào một ngày giữa tháng Tám, tiệm hoa "Hi" đóng cửa suốt cả ngày.

Sáng 8 giờ 30, tiếng cửa cuốn sắt không vang lên. 4 giờ chiều, bóng hình màu xanh jeans không xuất hiện. Niên Vũ ngồi bên cửa sổ, bàn tay bấu chặt vào bệ gỗ đến mức trắng bệch. Trật tự của anh đã hoàn toàn sụp đổ.

Anh bắt đầu có những biểu hiện của sự khủng hoảng. Anh lấy đầu đập nhẹ vào tường theo nhịp đồng hồ. Một, hai, ba... "Tại sao không mở cửa?". Bốn, năm, sáu... "Cô ấy đi đâu?".

Bà Trình lo lắng đến mức không dám đi chợ. Niên Chi chạy sang tiệm hoa, hỏi thăm những người hàng xóm xung quanh nhưng không ai biết Lâm Hi đi đâu. Mãi đến tối muộn, Niên Chi mới biết được tin từ bà chủ tiệm điện máy: Mẹ của Lâm Hi ở quê bị bệnh nặng, cô phải bắt xe về gấp trong đêm.

Niên Chi mang tin này về kể cho anh trai. Cô bé không hy vọng anh hiểu được khái niệm "bệnh nặng" hay "nỗi buồn", cô chỉ muốn anh biết lý do tại sao trật tự bị phá vỡ.

Nhưng Niên Vũ phản ứng mạnh hơn cô tưởng. Anh buông cuốn sổ tay xuống sàn. Những trang giấy lật giở, hiện ra vô số hình vẽ về Lâm Hi: chiếc ô vàng, con hạc xanh, nốt ruồi dưới xương quai xanh...

Lần đầu tiên, Niên Vũ khóc.

Anh không khóc thành tiếng, không gào thét. Những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên khuôn mặt tái nhợt, rơi xuống trang giấy màu xanh lam. Anh nhận ra rằng, sự "giao thoa" này mang lại một cái giá rất đắt: Đó là sự lo lắng. Khi bạn để một người bước vào thế giới của mình, bạn cũng đồng thời cho phép nỗi đau của họ xâm chiếm trái tim bạn.

"Lâm... Hi..." – Anh phát âm tên cô một cách khó nhọc.

Cái tên mà anh hằng giấu kín trong sổ tay, giờ đây rung lên trên đầu môi. Anh không đếm số nữa. Anh cảm thấy một khoảng trống mênh mông trong lồng ngực. Khoảng trống đó không thể lấp đầy bằng các quy luật hay những đường thẳng tắp.

Đêm đó, Niên Vũ không ngủ. Anh ngồi vẽ trong bóng tối. Anh vẽ một ngôi nhà nhỏ ở một làng quê xa xôi (theo những gì anh tưởng tượng). Trong ngôi nhà đó, có một cô gái đang ngồi bên giường bệnh. Lần đầu tiên, anh vẽ cô với một tư thế rũ xuống, đôi vai nhỏ bé gánh vác nỗi đau.

Anh dùng màu xám để tô lên mái tóc cô. Màu xám của nỗi buồn, màu xám của sự chờ đợi.

Sáng hôm sau, Niên Vũ làm một việc khiến cả gia đình kinh ngạc. Anh lấy hết tiền tiết kiệm từ con lợn đất mà Niên Chi tặng, đưa cho em gái và chỉ tay về phía tiệm hoa đang đóng cửa.

"Mua... hoa cho cô ấy." – Anh nói, giọng run rẩy.

"Nhưng tiệm đóng cửa rồi anh, và hoa là của chị ấy mà?" – Niên Chi ngơ ngác.

"Gửi... về quê." – Anh kiên trì.

Anh muốn dùng hoa để an ủi người bán hoa. Anh muốn dùng chính thứ ngôn ngữ mà cô đã dạy anh để nói với cô rằng: "Đừng buồn, kim giờ của tôi vẫn đang chạy, và tôi đang đợi chị trở về."

Trong thế giới của Tần Di Ổ, sự trưởng thành thực sự bắt đầu khi chúng ta biết đau lòng vì nỗi đau của người khác. Trình Niên Vũ, người đàn ông vốn sống trong lớp vỏ băng giá của bệnh tự kỷ, giờ đây đang tan chảy dưới sức nóng của một loại tình cảm mà anh chưa thể gọi tên, nhưng nó mạnh mẽ hơn bất cứ quy luật toán học nào trên đời.

Lâm Hi đi vắng một tuần. Trong một tuần đó, Trình Niên Vũ đã thực sự học được cách "chờ đợi" – không phải chờ đợi một quy luật, mà là chờ đợi một con người.