MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ CầmChương 1: MÙI NƯỚC CLO VÀ TIẾNG VĨ CẦM

Kình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ Cầm

Chương 1: MÙI NƯỚC CLO VÀ TIẾNG VĨ CẦM

1,220 từ · ~7 phút đọc

Trong ký ức của Phó Cảnh Thâm, tuổi thơ không phải là những viên kẹo ngọt hay những bộ phim hoạt hình rực rỡ sắc màu. Tuổi thơ của anh là một màu xanh ngắt của nước hồ bơi và mùi clo nồng nặc ám vào từng kẽ tóc, thớ thịt.

Khu tập thể vận động viên tỉnh những năm ấy luôn mang một vẻ tĩnh lặng đặc trưng. Ba của Phó Cảnh Thâm là ông Phó Kiến Quốc, một huấn luyện viên bơi lội có tiếng là nghiêm khắc. Từ lúc Cảnh Thâm mới lên năm, ông đã ném anh xuống nước. Không phải để học bơi sinh tồn, mà là để tôi luyện bản năng của một "kình ngư".

"Cảnh Thâm, thêm mười vòng nữa. Không được chậm dù chỉ một giây!" Tiếng còi của ba anh vang lên chát chúa giữa không gian yên ắng của buổi chiều tà.

Cậu bé Phó Cảnh Thâm khi ấy mới mười tuổi, đôi vai đã bắt đầu rộng hơn những đứa trẻ cùng trang lứa, làn da vì ngâm nước quá lâu mà có chút tái đi nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và kiên định đến lạ thường. Anh không nói một lời, hít một hơi thật sâu rồi lặn xuống mặt nước. Ở dưới đó, anh không nghe thấy tiếng quát tháo của ba, không nghe thấy tiếng ồn ào của thế giới bên trên. Chỉ có sự im lặng bao trùm và nhịp đập của chính trái tim mình.

Mẹ anh, bà Tô Nhàn, thường đứng trên bờ với chiếc khăn bông dày, xót xa nhìn con trai. Bà là một thủ thư, tâm hồn dịu dàng như những trang sách cũ. Mỗi lần anh lên bờ, bà lại ân cần lau tóc cho anh, nhỏ nhẹ bảo: "Con trai, bơi mệt rồi thì tối nay mẹ nấu món sườn xào chua ngọt con thích nhé."

Phó Cảnh Thâm chỉ khẽ gật đầu. Anh là người ít nói, tính cách này giống hệt ba anh, nhưng bên trong sự lầm lì ấy là một tâm tư già dặn hơn tuổi.

Mọi chuyện có lẽ vẫn sẽ trôi qua một cách tẻ nhạt như thế nếu không có buổi chiều định mệnh năm ấy – khi nhà họ Hứa dọn đến căn hộ đối diện.

Hôm đó, thành phố S đón một cơn mưa rào bất chợt. Phó Cảnh Thâm vừa từ bể bơi về, trên người vẫn còn mặc bộ đồ thể thao xanh thẫm thấm đẫm nước mưa. Anh đứng ở hành lang, nhìn thấy một chiếc xe tải chở đầy những thùng gỗ lớn nhỏ. Và ở giữa đống hỗn độn ấy, anh nhìn thấy một cô bé.

Hứa Giai Kỳ khi đó mới chín tuổi. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí màu vàng nhạt, mái tóc buộc đuôi ngựa cao, trên vai đeo một chiếc hộp đen dài có hình dáng kỳ lạ. Cô đứng nép bên cạnh mẹ mình, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ tò mò và cả chút rụt rè khi nhìn vào nơi ở mới.

"Cảnh Thâm, đứng đó làm gì? Sang giúp chú Hứa chuyển đồ đi con." Ông Phó từ trong nhà bước ra, vỗ vai anh.

Phó Cảnh Thâm im lặng đi tới. Anh cúi xuống định nhấc một chiếc hộp nhỏ lên thì một bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo đột ngột giữ lấy tay anh.

"Cẩn thận một chút... trong đó là cây vĩ cầm của mình."

Giọng nói của cô bé trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng chuông gió vừa rung lên trong một buổi sáng mùa hè. Phó Cảnh Thâm ngẩng đầu lên, trực tiếp đối diện với đôi mắt đen láy của Hứa Giai Kỳ. Đó là lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy có thứ gì đó còn trong vắt hơn cả làn nước ở bể bơi quốc gia.

"Tôi biết rồi." Anh trả lời, giọng nói hơi khàn vì vừa mới tập luyện xong.

Anh nhấc chiếc hộp đựng đàn lên một cách nhẹ nhàng nhất có thể, nâng niu như sợ sức mạnh của một vận động viên bơi lội sẽ làm hỏng thứ đồ chơi tinh xảo của cô. Hứa Giai Kỳ nhìn theo anh, đôi môi nhỏ xinh khẽ mỉm cười: "Cảm ơn bạn nhé. Mình tên là Giai Kỳ, Hứa Giai Kỳ."

"Phó Cảnh Thâm."

Cuộc gặp gỡ đầu tiên chỉ ngắn ngủi có vài câu như thế. Nhưng kể từ ngày hôm đó, cuộc sống của Phó Cảnh Thâm đã không còn chỉ có mùi clo nồng nặc nữa.

Cửa sổ phòng anh và phòng cô đối diện nhau qua một khoảng sân nhỏ của khu tập thể. Mỗi buổi tối, khi Phó Cảnh Thâm ngồi bên bàn học để xoa bóp những bắp thịt đang biểu tình vì đau nhức, anh lại nghe thấy tiếng đàn violon vọng lại từ phía bên kia.

Tiếng đàn của Hứa Giai Kỳ khi ấy còn chưa thật sự mượt mà, đôi chỗ vẫn còn vấp váp, nhưng nó mang theo một sức mạnh kỳ lạ. Nó giống như một dải lụa mềm mại, quấn lấy tâm hồn đang căng cứng của anh, vỗ về những mệt mỏi sau một ngày dài dưới nước.

Có một lần, Phó Cảnh Thâm lén nhìn qua cửa sổ. Anh thấy cô bé ấy đang đứng dưới ánh đèn vàng ấm áp, cằm tựa vào cây đàn, đôi mắt nhắm nghiền, toàn bộ tâm trí đều đặt vào những nốt nhạc. Dưới ánh sáng ấy, làn da của cô dường như phát sáng, mỏng manh và quý giá đến mức anh cảm thấy mình chỉ cần chạm mạnh một chút thôi cũng có thể làm cô tan biến.

Kể từ lúc đó, trong lòng cậu bé mười tuổi nảy sinh một ý nghĩ rất nguyên sơ nhưng cũng rất mãnh liệt.

Anh muốn bơi thật giỏi, muốn trở thành người mạnh nhất, để có thể dùng đôi vai này chắn mọi sóng gió cho cô bé đang kéo đàn kia. Anh không hiểu đó là tình yêu, anh chỉ biết rằng, âm thanh ấy và con người ấy, anh nhất định phải bảo vệ thật kỹ.

Một buổi sáng cuối tuần, khi Phó Cảnh Thâm đang chuẩn bị xách túi đi tập, anh thấy Hứa Giai Kỳ đứng ở cổng khu tập thể, gương mặt xị xuống vì chiếc dây đàn của cô vừa bị đứt.

Anh đi tới, đứng trước mặt cô, che khuất cả ánh nắng gay gắt phía sau.

"Sao thế?"

"Dây đàn của mình hỏng rồi, ba mình lại đi vắng..." Cô sụt sịt, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe.

Phó Cảnh Thâm không nói không rằng, anh lấy từ trong túi ra một hộp sữa nhỏ vẫn còn lạnh, nhét vào tay cô.

"Đừng khóc. Đợi ở đây, tập bơi xong tôi nhờ ba đưa đi mua dây mới."

Hứa Giai Kỳ cầm hộp sữa, cảm nhận cái lạnh thấm vào lòng bàn tay, ngẩng đầu nhìn bóng lưng rộng lớn của cậu bạn hàng xóm đang sải bước đi xa. Nắng sớm phủ lên người anh một lớp hào quang rực rỡ.

Năm đó, họ còn quá nhỏ để hiểu về tương lai. Họ chỉ biết rằng, giữa mùi nước clo và tiếng vĩ cầm du dương, có một sợi dây liên kết vô hình đang dần nhen nhóm, bền bỉ và sâu đậm hơn bất cứ điều gì trên thế giới này.