MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ CầmChương 2: RUNG ĐỘNG TUỔI DẬY THÌ

Kình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ Cầm

Chương 2: RUNG ĐỘNG TUỔI DẬY THÌ

1,155 từ · ~6 phút đọc

Năm tháng trôi qua như những sải tay dài trên đường đua xanh, Phó Cảnh Thâm của năm mười sáu tuổi đã không còn là cậu bé lầm lì ngày nào. Thay vào đó là một thiếu niên có chiều cao vượt trội, cơ bắp bắt đầu săn chắc và rõ nét nhờ những năm tháng khổ luyện trong bể bơi. Gương mặt anh ngày càng góc cạnh, đôi mắt vốn đã sâu nay lại thêm phần lạnh lùng, khiến các nữ sinh trong khu tập thể lẫn ở trường mỗi khi đi ngang qua đều không tự chủ được mà đỏ mặt.

Nhưng trong mắt Phó Cảnh Thâm, thế giới vẫn chỉ chia làm hai phần: Dưới mặt nước và Hứa Giai Kỳ.

Hứa Giai Kỳ mười lăm tuổi đã trổ mã thành một thiếu nữ thanh tú. Cô giống như một nhành lan trắng mọc giữa rừng già, thanh thuần và mang theo một khí chất nghệ sĩ rất riêng. Việc tập luyện vĩ cầm cường độ cao khiến các đầu ngón tay trái của cô có những vết chai mỏng, và bờ vai bên trái thường xuyên hằn lên vết đỏ do tựa đàn quá lâu.

Một buổi chiều mùa hè nóng nực, tiếng ve sầu kêu râm ran trên những tán lá ngô đồng già. Phó Cảnh Thâm vừa kết thúc buổi tập huấn cho giải vô địch trẻ quốc gia. Anh bước ra khỏi hồ bơi, những giọt nước còn đọng lại trên cơ bắp cuồn cuộn chảy dọc xuống bụng rồi biến mất sau cạp quần thể thao. Anh không về nhà ngay mà đi vòng qua phía sau tòa nhà năng khiếu – nơi Giai Kỳ đang có buổi tập trung ban nhạc của trường.

Từ xa, anh đã thấy cô. Giai Kỳ đứng trên bục gỗ nhỏ, chiếc váy đồng phục xếp ly khẽ đung đưa theo nhịp chuyển động của cánh tay. Cô đang kéo một bản nhạc cổ điển trầm bổng. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua cửa sổ kính, những hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa xung quanh cô, biến cô thành một thực thể xa vời và lộng lẫy.

Lông mày Phó Cảnh Thâm khẽ nhíu lại khi thấy một nam sinh lớp trên đang đứng ngay sát bên cạnh Giai Kỳ, nhiệt tình chỉ trỏ vào bản nhạc trên giá đàn. Hắn ta còn thỉnh thoảng cố tình chạm vào tay cô để điều chỉnh tư thế.

Ánh mắt Cảnh Thâm tối sầm lại. Một cảm giác khó chịu, nôn nóng như lửa đốt trỗi dậy trong lồng ngực anh. Đó là bản năng của một kẻ săn mồi thấy vật báu của mình bị nhắm ngó.

Anh im lặng đứng đó, tựa lưng vào bức tường cũ kỹ, chờ cho đến khi buổi tập kết thúc. Khi Giai Kỳ vừa bước ra khỏi cửa phòng tập với hộp đàn nặng nề trên vai, anh đã lập tức bước tới, chặn đứng trước mặt cô.

"A! Cảnh Thâm?" Giai Kỳ giật mình, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ ngạc nhiên. "Sao cậu lại ở đây? Không phải hôm nay cậu có buổi kiểm tra thành tích sao?"

Phó Cảnh Thâm không trả lời ngay. Anh tự nhiên vươn tay, lấy chiếc hộp đàn từ trên vai cô khoác sang vai mình. Động tác dứt khoát đến mức không cho cô cơ hội từ chối.

"Xong rồi." Anh ngắn gọn đáp, rồi đưa bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng miết qua vết đỏ trên quai xanh của cô do tựa đàn để lại. "Đau không?"

Cử chỉ thân mật đột ngột khiến Giai Kỳ đứng hình. Đầu ngón tay anh mang theo hơi lạnh của nước hồ bơi, nhưng sự tiếp xúc ấy lại khiến vùng da của cô nóng bừng như bị phỏng. Cô hơi lùi lại một bước, tim đập loạn nhịp: "Không... không đau. Tớ quen rồi."

"Lần sau đừng để hắn chạm vào tay cậu."

"Hả?" Giai Kỳ chớp mắt, ngơ ngác hỏi lại. "Cậu nói ai cơ? Anh khóa trên à? Anh ấy chỉ giúp tớ sửa nốt thôi..."

Phó Cảnh Thâm hơi cúi người xuống, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Mùi clo thanh mát từ người anh bao phủ lấy cô, tạo thành một lồng giam vô hình. Anh nhìn xoáy vào mắt cô, giọng nói trầm thấp và có chút khàn: "Giai Kỳ, cậu không biết mình nhìn đẹp thế nào khi kéo đàn sao? Đừng để người khác chạm vào. Tớ không thích."

Giai Kỳ cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại. Đây là lần đầu tiên Phó Cảnh Thâm bộc lộ cảm xúc rõ ràng như vậy. Trước đây anh luôn bảo vệ cô, nhưng đó là sự bảo vệ thầm lặng. Còn bây giờ, trong lời nói của anh mang theo một sự chiếm hữu mạnh mẽ đến mức khiến một cô gái mới lớn như cô thấy bối rối và cả một chút... ngọt ngào len lỏi.

Hai người lầm lũi đi bên nhau trên con đường nhựa nhỏ dẫn về khu tập thể. Bóng của Phó Cảnh Thâm cao lớn, bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của Giai Kỳ dưới ánh hoàng hôn.

"Cảnh Thâm này." Giai Kỳ lên tiếng, tay khẽ vân vê tà áo. "Ngày mai tớ có buổi biểu diễn solo ở nhà hát thành phố. Cậu... cậu có đến không?"

Phó Cảnh Thâm dừng bước. Ngày mai là chung kết cự ly 400m tự do, một cuộc đua cực kỳ quan trọng đối với sự nghiệp của anh. Ba anh đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào huy chương vàng lần này.

Nhìn vào đôi mắt đầy mong chờ của Giai Kỳ, anh không mất đến một giây để suy nghĩ.

"Mấy giờ?"

"Bảy giờ tối."

"Được, tớ sẽ đến."

Tối hôm đó, dưới ánh đèn mờ ảo của phòng ngủ, Phó Cảnh Thâm nằm trên giường, tay gác lên trán. Bên tai anh không phải là tiếng sóng vỗ trong bể bơi, mà là giọng nói trong trẻo của Giai Kỳ. Anh lật người, nhìn sang phía cửa sổ phòng đối diện. Ánh đèn phòng cô vẫn sáng, in bóng dáng mảnh mai đang miệt mài luyện tập lên rèm cửa.

Phó Cảnh Thâm khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và đầy dung túng. Anh lẩm bẩm trong bóng tối: "Hứa Giai Kỳ, cậu là bản nhạc duy nhất mà tớ muốn nghe cả đời."

Trong khi đó, ở phòng bên cạnh, Giai Kỳ cũng đang ôm cây vĩ cầm, tim vẫn chưa thôi đập nhanh. Cô nhớ lại ánh mắt lạnh lùng nhưng rực cháy của Cảnh Thâm lúc chiều. Cô chợt nhận ra, cậu bạn hàng xóm cùng lớn lên với mình, từ lúc nào đã không còn là một "người anh em" đơn thuần nữa rồi.

Mối liên kết giữa họ, tựa như sợi dây đàn đang được căng lên, chỉ cần một cú chạm nhẹ cũng có thể phát ra âm thanh cộng hưởng mạnh mẽ nhất.