MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ CầmChương 3: HUY CHƯƠNG VÀNG VÀ ĐOÁ HỒNG TRẮNG

Kình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ Cầm

Chương 3: HUY CHƯƠNG VÀNG VÀ ĐOÁ HỒNG TRẮNG

1,343 từ · ~7 phút đọc

Ngày diễn ra buổi biểu diễn solo của Hứa Giai Kỳ cũng chính là ngày Phó Cảnh Thâm bước vào vòng chung kết giải bơi lội thanh thiếu niên toàn thành phố.

Từ sáng sớm, khu tập thể đã rộn ràng hẳn lên. Ông Phó Kiến Quốc kiểm tra túi đồ của con trai lần cuối, vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày lộ rõ sự kỳ vọng: “Cảnh Thâm, hôm nay có rất nhiều huấn luyện viên quốc gia đến dự khán. Đây là cơ hội để con bước chân vào đội tuyển trẻ trung ương. Đừng để bất kỳ điều gì làm xao nhãng.”

Phó Cảnh Thâm im lặng thắt dây giày, đôi mắt sâu thẳm không lộ chút cảm xúc: “Con biết rồi.”

Nhưng trong túi áo khoác của anh, bàn tay đang siết chặt một tấm vé mời trang trọng có in hình một cô gái ôm cây vĩ cầm – tấm vé mà Giai Kỳ đã ngượng ngùng đưa cho anh tối qua. Bảy giờ tối tại nhà hát thành phố, trong khi lượt bơi của anh dự kiến bắt đầu lúc sáu giờ mười lăm. Nếu mọi thứ suôn sẻ, anh có thể kịp chạy đến đó.

Bể bơi quốc gia chiều nay đặc quánh mùi clo và tiếng hò reo. Phó Cảnh Thâm đứng trên bục xuất phát số 4, bắp chân săn chắc bám chặt vào bề mặt nhám. Anh giống như một mũi tên đã lên dây cung, lạnh lùng và sắc sảo.

“Đoàng!”

Tiếng súng phát lệnh vang lên. Phó Cảnh Thâm lao mình xuống nước, một cú nhảy hoàn hảo xé toang mặt hồ tĩnh lặng. Dưới làn nước xanh ngắt, thế giới của anh trở nên cô độc nhưng cũng đầy tự do. Sải tay của anh mạnh mẽ và dứt khoát, mỗi nhịp quạt nước đều mang theo một ý chí sắt đá. Anh không bơi vì vinh quang của cha, anh bơi vì lời hứa với chính mình: Kết thúc thật nhanh để đến gặp cô.

Khi Phó Cảnh Thâm chạm tay vào thành bể ở vòng cuối cùng, bảng điện tử nhảy số: Vị trí thứ nhất, phá kỷ lục lứa tuổi.

Khán đài bùng nổ trong tiếng vỗ tay. Ông Phó Kiến Quốc đứng bật dậy, gương mặt giãn ra đầy tự hào. Thế nhưng, người vừa lập kỷ lục ấy lại không hề nở một nụ cười. Anh bước lên bờ, mặc kệ các phóng viên và huấn luyện viên đang vây quanh, anh đi thẳng vào phòng thay đồ.

Sáu giờ bốn mươi lăm phút.

Phó Cảnh Thâm tắm qua loa cho sạch mùi clo, mái tóc còn chưa kịp sấy khô đã vội vã khoác lên mình chiếc sơ mi trắng mà mẹ anh đã chuẩn bị sẵn. Anh chạy ra khỏi sân vận động, hơi thở dồn dập, trên cổ vẫn còn đeo chiếc huy chương vàng vừa được trao vội.

Tại nhà hát thành phố, không khí trang nghiêm và lộng lẫy hơn nhiều.

Hứa Giai Kỳ đứng sau cánh gà, đôi bàn tay nhỏ bé hơi run rẩy. Cô mặc một chiếc váy quây màu trắng tinh khôi, phần chân váy bồng bềnh như mây. Đây là buổi biểu diễn quan trọng nhất từ trước đến nay của cô. Cô lén nhìn qua khe màn sân khấu, hàng ghế đầu đã kín chỗ, nhưng vị trí ghế số 12 ở hàng thứ 3 – vị trí cô đã dặn người ta giữ lại – vẫn trống không.

“Cảnh Thâm không đến sao?” Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng cô gái nhỏ.

Tiếng giới thiệu vang lên, Giai Kỳ hít một hơi thật sâu, bước ra sân khấu trong ánh đèn spotlight rực rỡ. Cô nâng cây vĩ cầm lên, đặt lên vai, khép hờ mắt lại. Khi những nốt nhạc đầu tiên vang lên, cả khán phòng im phăng phắc.

Giai Kỳ kéo đàn bằng tất cả trái tim. Tiếng đàn lúc trầm bổng như hơi thở của đại dương, lúc lại cao vút, mãnh liệt như sóng vỗ mạn thuyền. Cô đang chơi bản “Bốn mùa” của Vivaldi, nhưng trong tâm trí cô lại chỉ hiện lên hình ảnh cậu thiếu niên luôn đứng dưới gốc cây ngô đồng chờ mình mỗi buổi chiều.

Khi bản nhạc đi đến đoạn cao trào, cánh cửa lớn phía cuối khán phòng khẽ mở ra. Một bóng dáng cao lớn, hơi thở vẫn còn chút dồn dập, lặng lẽ bước vào.

Dù đang tập trung cao độ, Giai Kỳ vẫn cảm nhận được luồng khí quen thuộc ấy. Cô mở mắt, nhìn thẳng về phía cuối khán phòng. Giữa bóng tối lờ mờ, cô thấy Phó Cảnh Thâm đứng đó, sơ mi trắng của anh hơi xộc xệch, mái tóc ẩm ướt rủ xuống trán, và chiếc huy chương vàng trên ngực anh lấp lánh phản chiếu ánh đèn sân khấu.

Tim Giai Kỳ đập chệch một nhịp, nhưng tiếng đàn của cô lại trở nên nồng nàn và da diết hơn bao giờ hết. Cô mỉm cười, một nụ cười chỉ dành riêng cho người vừa mới băng qua cả thành phố để đến nghe cô đàn.

Buổi biểu diễn kết thúc trong tiếng pháo tay không ngớt. Giai Kỳ cúi chào khán giả, nhưng mắt cô không rời khỏi vị trí cuối phòng.

Khi cô lui vào cánh gà, còn chưa kịp tháo hộp đàn ra, một mùi hương thanh khiết của nước hòa lẫn với mùi nam tính của thiếu niên đã bao trùm lấy cô. Phó Cảnh Thâm đứng đó, trên tay là một bó hoa hồng trắng còn đọng những giọt nước li ti.

“Chúc mừng cậu, Giai Kỳ.” Giọng anh trầm thấp, có chút khàn vì vừa mới vận động mạnh.

Giai Kỳ nhìn bó hoa, rồi lại nhìn chiếc huy chương trên cổ anh, đôi mắt cô nhòe đi vì xúc động: “Cậu... cậu thắng rồi sao?”

Phó Cảnh Thâm không nói lời nào, anh tháo chiếc huy chương vàng còn vương hơi ấm của mình ra, rồi trước sự ngỡ ngàng của Giai Kỳ, anh trực tiếp quàng nó lên cổ cô.

Chiếc huy chương bằng kim loại nặng trịch và lạnh lẽo chạm vào làn da trắng ngần của cô, nhưng trái tim cô lại nóng rực.

“Cái này dành cho cậu.” Anh cúi xuống, nhìn sâu vào mắt cô, đôi bàn tay to lớn bao bọc lấy đôi vai gầy mỏng manh. “Cậu đàn rất hay. Cả thế giới đều nghe thấy tiếng đàn của cậu, nhưng cậu chỉ cần đàn cho mình tớ nghe thôi, được không?”

Câu nói mang đậm tính độc chiếm ấy khiến mặt Giai Kỳ đỏ bừng. Cô ôm bó hoa, tay nắm chặt chiếc huy chương vàng của anh, lí nhí: “Chỉ mình cậu nghe... thì tớ sẽ sớm bị chết đói mất.”

Phó Cảnh Thâm khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi làm tan chảy vẻ lạnh lùng thường ngày. Anh đưa tay lên, vén một lọn tóc mai ra sau tai cô, ngón cái vô tình lướt qua gò má mềm mại: “Không sao, tớ sẽ nuôi cậu.”

Giữa không gian tĩnh lặng phía sau cánh gà, hơi thở của hai người giao nhau. Giai Kỳ ngửi thấy mùi clo quen thuộc trên người anh, còn Cảnh Thâm lại chìm đắm trong mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ tóc cô. Một sự cộng hưởng kỳ diệu giữa nước và nhạc, giữa kình ngư và vĩ cầm, bắt đầu dệt nên những mảng màu nồng cháy đầu tiên cho tuổi thanh xuân của họ.

Phía xa, tiếng ba của Giai Kỳ đang gọi cô, phá tan bầu không khí ám muội. Phó Cảnh Thâm lùi lại một bước, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô không chịu buông.

“Về thôi, Kình ngư của tớ.” Giai Kỳ khẽ gọi, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

Ánh mắt Phó Cảnh Thâm tối lại, anh siết nhẹ tay cô, thầm nghĩ trong lòng: Giai Kỳ, cậu không biết rằng kể từ giây phút này, cậu đã chính thức trở thành "con mồi" duy nhất trong vùng biển của tớ rồi.