MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ CầmChương 4: NGƯỠNG CỬA TRƯỞNG THÀNH

Kình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ Cầm

Chương 4: NGƯỠNG CỬA TRƯỞNG THÀNH

695 từ · ~4 phút đọc

Năm mười tám tuổi đến như một cơn bão mùa hè, rực rỡ nhưng cũng đầy xáo trộn. Đây là năm cuối cấp, năm mà những bài thi chồng chất và những quyết định về tương lai đè nặng lên vai mỗi người. Nhưng đối với Phó Cảnh Thâm và Hứa Giai Kỳ, mười tám tuổi còn mang một ý nghĩa khác: sự thức tỉnh của bản năng và những rung động không còn có thể kìm nén dưới cái mác "bạn thanh mai trúc mã".

Phó Cảnh Thâm lúc này đã hoàn toàn lột xác. Chiều cao của anh chạm mốc 1m85, bờ vai rộng và sải tay dài khiến anh trông giống như một bức tượng điêu khắc sống động mỗi khi bước lên từ bể bơi. Ánh nhìn của anh ngày càng trở nên thâm trầm, mang theo một loại áp lực khiến người đối diện phải dè chừng. Anh đã chính thức được tuyển thẳng vào đội tuyển quốc gia, tương lai rộng mở phía trước với những đường đua xanh ngắt.

Hứa Giai Kỳ cũng không kém cạnh. Cô trở thành "nàng thơ" của Nhạc viện thành phố, vẻ đẹp thanh thuần của cô bắt đầu có thêm sự mặn mà, quyến rũ của một thiếu nữ đang độ xuân thì.

Vào một đêm sau buổi tiệc chia tay lớp 12, không khí thành phố S hầm hập nóng. Phó Cảnh Thâm dắt xe đạp, lầm lì đi bên cạnh Giai Kỳ trên con đường vắng vẻ dẫn về khu tập thể. Giai Kỳ hôm nay có uống một chút rượu trái cây, đôi má cô ửng hồng, đôi mắt lờ đờ hơi sương trông vô cùng mời gọi.

"Cảnh Thâm... cậu sẽ đi Thành phố A tập huấn thật sao?" Giai Kỳ lí nhí hỏi, tay túm chặt vạt áo sơ mi của anh.

Phó Cảnh Thâm dừng bước. Anh nhìn cô dưới ánh đèn đường vàng vọt. Nghĩ đến việc phải xa cô, trong lòng anh dâng lên một nỗi bực bội không tên. Anh không chịu nổi việc có kẻ nào đó sẽ thay anh xách hộp đàn cho cô, hay có kẻ nào đó sẽ nhìn thấy vẻ mặt say rượu đáng yêu này của cô.

"Sẽ đi, nhưng tớ sẽ về thăm cậu thường xuyên." Anh trả lời, giọng khàn đặc.

"Nhưng Thành phố A xa lắm... nhỡ cậu gặp nhiều cô gái xinh đẹp khác thì sao?" Giai Kỳ lầm bầm, bước chân hơi loạng choạng suýt ngã.

Phó Cảnh Thâm nhanh tay vòng qua eo, kéo cô vào lòng mình. Sự tiếp xúc giữa hai cơ thể qua lớp áo mỏng khiến cả hai cùng run lên. Giai Kỳ ngẩng đầu, môi cô chỉ cách cằm anh vài centimet. Mùi hương thanh khiết của thiếu nữ hòa quyện với chút men rượu nồng nàn khiến lý trí của Phó Cảnh Thâm vốn vững chãi như bàn thạch bắt đầu sụp đổ.

Anh cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả lên môi cô: "Hứa Giai Kỳ, cậu có biết mình đang nói gì không? Cả thế giới này, tớ chỉ nghe thấy mỗi tiếng đàn của cậu. Cậu nghĩ tớ còn mắt để nhìn ai khác sao?"

Giai Kỳ nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của anh, nơi đó đang chứa đựng một sự chiếm hữu điên cuồng. Cô không sợ hãi, ngược lại còn vòng tay qua cổ anh, kiễng chân lên.

"Vậy thì cậu phải đóng dấu chủ quyền đi chứ..."

Câu nói chưa dứt đã bị Phó Cảnh Thâm nuốt gọn bằng một nụ hôn mãnh liệt. Không còn là cái chạm nhẹ vào má như năm mười sáu tuổi, đây là một nụ hôn đúng nghĩa của một người đàn ông dành cho người phụ nữ của mình. Anh hôn cô như muốn rút cạn dưỡng khí, bàn tay siết chặt eo cô như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

Đêm đó, dưới gốc cây ngô đồng già, có hai trái tim đang đập cùng một nhịp điệu mãnh liệt của tuổi trẻ. Phó Cảnh Thâm nhận ra, dù anh có bơi xa đến đâu, đích đến duy nhất của anh mãi mãi chỉ có thể là Hứa Giai Kỳ.